HÔM ẤY TRỜI ĐẦY GIÓ TUYẾT

Chap 1

14/04/2026 15:49

01.

Tổng giám đốc Trần có ý nâng đỡ tôi, dẫn tôi theo dự tiệc.

Tôi không ngờ sẽ gặp lại Chu Tự Sinh ở buổi tiệc đó.

Cho đến khi bước vào đại sảnh, tôi mới biết buổi dạ tiệc này là dành riêng cho anh - để tuyên bố việc nhà họ Chu chính thức mở rộng đế chế thương nghiệp từ quốc tế về trong nước.

Năm năm, thời gian trôi như gió cuốn.

Hiện tại, anh là ánh trăng được vạn vì sao vây quanh.

Còn tôi, đến cả một ngôi sao lẻ loi cũng không tính nổi.

Ánh đèn vàng ấm áp từ bàn tiệc hắt nghiêng lên gò má anh, nhưng lại càng khiến hàng mày thêm phần lạnh lẽo.

Ngón tay Chu Tự Sinh hơi cong khi cầm ly rư/ợu, điềm tĩnh, ung dung chuyện trò cùng mọi người.

Trước đây, tôi từng thích nhất là nghịch tay anh - xoa nhẹ nốt ruồi nhỏ bên đ/ốt ngón trỏ. Anh sẽ ôm tôi vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ tôi, khẽ gọi tên tôi hết lần này đến lần khác: “Thanh Ngôn...”

“Thanh Ngôn, đây là Tổng giám đốc Vương, nhà đầu tư dự án lần trước của chúng ta. Tới đây nào, kính một ly cảm ơn Tổng giám đốc Vương đi.” Lời của Tổng giám đốc Trần kéo tôi trở về thực tại.

Tôi nâng ly, cong môi nở nụ cười xã giao: “Tổng giám đốc Vương, cảm ơn ông đã tin tưởng vào nhóm dự án của chúng tôi.”

“Chúc ông phát tài đại phát, hy vọng sẽ còn có cơ hội hợp tác lần sau.”

Tổng giám đốc Vương nâng ly, nhưng ánh mắt lại quét lên quét xuống người tôi, đầy thô lỗ và trơn nhớt như một con rắn đang bò, “Cô Thẩm không chỉ năng lực xuất sắc mà còn là đại mỹ nhân hiếm có đấy.” Vừa nói, ông ta vừa đưa tay muốn khoác lên vai tôi.

Tôi nghiêng người tránh đi, cố nén cơn buồn nôn, khẽ nói: “Xin lỗi, tôi hơi mệt một chút.”

“Xin phép ra ngoài một chút. Tổng giám đốc Trần, Tổng giám đốc Vương, hai người cứ trò chuyện tiếp.” Nói xong, tôi nhanh chóng bước qua họ, hướng về phía nhà vệ sinh.

Đi ngang qua đám đông, tôi chợt nghe ai đó hỏi Châu Tự Sinh về mối tình đầu.

Không hiểu vì sao, tôi lại chậm bước lại.

Có lẽ chỉ là ảo giác, nhưng tôi cảm thấy có một ánh nhìn nóng rực đang găm ch/ặt vào lưng mình.

Cùng lúc đó, giọng nói lạnh nhạt của anh vang lên phía sau: “Tuổi trẻ bồng bột thôi, một sai lầm mà.”

Phải rồi, một mối tình cũ bám víu vì nghèo đói, khát vọng vươn lên - ngoài "sai lầm" ra, thì còn gọi được là gì?

Khóe mắt bỗng dưng cay xè. Tôi bước nhanh hơn về phía nhà vệ sinh.

Vào phòng rồi, tôi đứng trước gương cố gắng điều chỉnh cảm xúc. Chờ cho viền mắt đỏ ngầu dịu đi, tôi mới xoay người rời khỏi, chuẩn bị quay lại tiếp tục vòng xã giao giả tạo.

Nhưng vừa bước ra, tôi lập tức khựng lại. Chu Tự Sinh đứng ngay trước mặt.

Đầu t.h.u.ố.c trong tay anh sáng lên rồi bị dập tắt. Anh tựa nghiêng vào bức tường gần đó, ánh mắt sâu như vực.

Tôi mím môi, định lướt qua anh.

Nhưng tay tôi lại bị kéo gi/ật về phía sau - hệt như năm đó.

Chiếc áo vest của anh bị ép đặt lên vai tôi, giọng nói trầm thấp lẫn chút giễu cợt vang lên sau lưng: “Thẩm Thanh Ngôn, đây là con đường em chọn à?”

“Giang Thì không bảo vệ được em, để em phải đi cười lấy lòng người ta?”

Tôi cúi đầu, không trả lời.

Sự im lặng của tôi dường như khiến anh bực bội.

Chu Tự Sinh nâng cằm tôi lên, giọng mang theo tức gi/ận: “Chậc chậc... Thẩm Thanh Ngôn. Vài năm không gặp, em hóa c/âm rồi sao?”

02.

Năm năm. Tôi lặng lẽ bổ sung trong lòng.

Nhưng tôi còn có thể nói được gì nữa?

Dù sao thì… cái ngày chúng tôi chia tay, thật sự rất khó coi.

Hôm đó là tròn một năm kể từ khi bắt đầu yêu nhau.

Chỉ vì tôi vô tình nói một câu, rằng tôi gh/en tị với lũ trẻ khác, vì hồi nhỏ chúng có bố mẹ dắt đi công viên trò chơi.

Chu Tự Sinh nghe xong liền lên kế hoạch đưa tôi đến khu vui chơi nhân kỷ niệm một năm yêu nhau.

Trước đó, cả hai chúng tôi chưa từng đặt chân tới công viên trò chơi.

Anh bị bỏ rơi tại trại trẻ mồ côi ngay khi mới sinh ra. Còn tôi sống cùng mẹ, đơn đ/ộc lớn lên.

Chúng tôi giống như hai con thú nhỏ bị thương, tự l.i.ế.m vết thương cho nhau, sưởi ấm bằng chút dịu dàng mong manh còn sót lại.

Hôm đó, anh hào hứng kể tôi nghe một truyền thuyết ngốc nghếch: “Hôn nhau đúng lúc đu quay lên đến đỉnh cao nhất, thì hai người sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Tình cảm của cậu thiếu niên ấy chân thành, mãnh liệt và thuần khiết đến đ/au lòng.

Khi vòng quay chạm đến điểm cao nhất, anh nhẹ nhàng cúi xuống hôn tôi. Cái hôn dịu dàng mà thành kính, mang theo cả những mơ mộng của một tuổi trẻ không có gì trong tay ngoài tình yêu.

Anh siết ch/ặt tôi vào lòng, khẽ nói bên tai: “Thanh Ngôn, sau này nơi nào có anh, nơi đó là nhà của em.”

Tôi im lặng, trong lòng lại khẽ phản bác: Không phải đâu. Nhà của anh không có em.

Anh phải đi xa hơn, đi tới những nơi huy hoàng và lớn lao hơn. Mà em… chỉ là một trạm dừng ngắn ngủi trên đường.

Có lẽ, đó là lần cuối cùng chúng tôi gần gũi đến vậy.

Tôi khẽ đáp lại nụ hôn dịu dàng ấy, nhưng khóe mắt đã ươn ướt từ bao giờ.

Nước mắt cứ thế chảy dài xuống má.

Chu Tự Sinh hoảng hốt lau nước mắt cho tôi, tay chân lóng ngóng: “Đừng khóc mà, Thanh Ngôn… Anh vẫn luôn ở đây.”

Tôi ngoắc tay anh, tựa đầu vào n.g.ự.c anh, lặng lẽ hưởng thụ chút ấm áp cuối cùng.

Anh vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, nhịp tim đ/ập thình thịch vang bên tai tôi, từng nhịp từng nhịp mạnh mẽ, rắn rỏi.

Giống như chiếc đồng hồ đếm ngược cho mối qu/an h/ệ giữa hai đứa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K