Sáng sớm ngày hôm sau, tôi bị đ/á/nh thức.
Tôi mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy Hoắc Diễn đang đứng cạnh bể cá, tay xách một cái... xe lăn?
Không.
Không phải xe lăn.
Đó là một khoang kín hình bầu dục, trong suốt.
Nó to cỡ một cái bồn tắm, bên trong đổ nửa khoang nước, mặt nước vẫn còn bốc hơi nóng.
Tôi nằm bò dưới đáy bể, ngẩn người nhìn suốt 10 giây.
"Cái gì đây?"
Hoắc Diễn đặt thứ đó xuống đất, vỗ nhẹ vào thành khoang.
"Khoang duy trì sự sống di động. Quân y viện điều tới. Vào đi."
Tôi lại nhìn kỹ một chút.
Thành khoang trong suốt.
Trong suốt hoàn toàn.
Nghĩa là, tôi ngâm mình trong đó, người bên ngoài nhìn vào thấy rõ mồn một.
Chẳng khác nào nh/ốt cá vàng vào túi nilon rồi xách đi dạo phố cả.
"...Tại sao tôi phải chui vào cái thứ đó."
"Ra ngoài."
Ra ngoài.
Hai từ này tôi đã sống 3 năm rồi, chưa bao giờ có liên quan đến bản thân mình.
Bể huấn luyện, buồng vận chuyển, thùng sắt, bể cá.
Đó là toàn bộ thế giới của tôi.
Ra ngoài tương đương với đi ch*t.
"Tôi không--"
Hoắc Diễn đã mở nắp bể cá ra rồi.
Một bàn tay thò vào, túm lấy eo tôi, nhấc bổng lên.
Nước chảy ròng ròng xuống, tôi theo phản xạ ôm ch/ặt lấy cánh tay hắn.
"Đợi đã, đợi đã, tôi vẫn chưa--"
Bị nhét vào trong rồi.
Nhiệt độ nước vừa vặn.
Thành khoang rất dày, âm thanh bên ngoài bị ngăn cách đi một lớp.
Tôi nằm bò bên trong, chóp mũi áp vào vách ngăn trong suốt, nhìn Hoắc Diễn nhấn vài phím ở mặt ngoài.
Khoang chứa "ù" một tiếng, rời khỏi mặt đất và lơ lửng.
Cao khoảng nửa mét.
Cả con cá là tôi cũng theo đó mà lơ lửng, cái đuôi đung đưa trong nước, cơ thể không tự chủ được mà nghiêng về phía trước.
Cảm giác này... giống như bị nh/ốt trong bụng một con sứa khổng lồ vậy.
Hoắc Diễn đi về phía cửa.
Khoang lơ lửng tự động đi theo.
Lúc này tôi mới phản ứng lại.
Hoắc Diễn chắc là muốn giúp tôi "chữa bệ/nh".