Sau khi đưa con mèo cam trong nhà đi triệt sản, tôi đã bị nó trả th/ù một trận ra trò.

Một thiếu niên xinh đẹp với mái tóc vàng trói tôi lên sofa, lạnh mặt kéo áo tôi ra.

“Nếu tôi không sinh được nữa, vậy thì để anh sinh.”

Tôi đỏ bừng mặt, vừa x/ấu hổ vừa nh/ục nh/ã.

“Đồ gay ch*t ti/ệt, cút xa ra! Ông đây là trai thẳng!”

“Giả vờ cái gì?”

Cậu ta bóp lấy mặt tôi, kéo tôi cúi xuống.

“Lúc tôi còn là mèo, chẳng phải toàn thân tôi đều bị anh ôm hôn, vuốt ve suốt sao?”

Tình hình hiện tại thật sự vô cùng kỳ ảo.

Hai tay hai chân tôi đều bị dây thừng trói lại.

Đứng trước mặt tôi là một thiếu niên tóc vàng, dáng vẻ đẹp đến kinh người.

Trên người cậu ta mặc chiếc sơ mi đen lục ra từ tủ quần áo của tôi, hung dữ bóp lấy cằm tôi.

“Tại sao lại đưa tôi đi triệt sản?”

Tôi lắc đầu, cố gắng giãy ra, nhưng sức tay của cậu ta thật sự quá lớn.

“Cậu là ai hả? Có biết b/ắt c/óc là phạm pháp không?”

Thiếu niên im lặng hai giây, rồi chậm rãi nói từng chữ:

“Chiêu Đào Hoa.”

Tôi ngẩn ra.

Chiêu Đào Hoa là tên con mèo cam nhà tôi.

Vì bình thường nó cứ thích lẫn vào đám mèo hoang, tôi sợ nó làm bụng con mèo cái nào đó to lên, nên chiều nay cố ý xin nghỉ, đưa nó đi triệt sản.

Tôi nhìn cậu ta từ trên xuống dưới.

“Không phải chứ… mèo thành tinh rồi à?”

Thiếu niên hừ lạnh một tiếng, nói chuyện cuối cùng cũng trôi chảy hơn một chút.

“Tống Nghị Nhiên, ngày nào anh cũng nói tôi là bảo bối cưng trong tim anh.”

“Bây giờ tôi đứng ngay trước mặt anh, vậy mà anh lại không nhận ra tôi sao?”

“Cho anh xem, mèo vẫn còn đ/au đây này.”

Cậu ta thẹn quá hóa gi/ận, định kéo quần mình xuống.

“Này, này, này!”

“Tôi tin rồi còn không được sao?”

Tôi vội vàng nhắm mắt lại.

“Cậu là người… à không đúng, cậu là mèo, nói chuyện thì nói chuyện, sao còn cởi quần hả? Không có lễ phép gì cả.”

“Ngoan, khụ khụ… trước tiên cởi trói cho tôi đã.”

Vốn dĩ tôi định gọi là “bé ngoan”, nhưng nghĩ đến chuyện Chiêu Đào Hoa đã biến thành một tên con trai, tôi lại kịp thời phanh lại.

Chiêu Đào Hoa tức gi/ận cúi xuống ngang tầm mắt tôi.

Đôi mắt đào hoa dài hẹp của cậu ta nhìn tôi chằm chằm không chớp.

“Anh thay đổi rồi.”

“Tôi…”

Cậu ta một tay túm lấy cổ áo tôi, hung dữ chất vấn:

“Tại sao anh lại lạnh nhạt với tôi như vậy?”

Tôi bất đắc dĩ thỏa hiệp.

“Bé ngoan, cục cưng à, cởi trói cho anh được không?”

Lúc này Chiêu Đào Hoa mới nguôi gi/ận, không tình nguyện mà cởi trói cho tôi.

Tôi kinh ngạc chọc chọc gương mặt tinh xảo của cậu ta, rồi lại sờ thử mái tóc cậu ta.

Tôi vẫn cảm thấy chuyện con mèo mình nuôi lâu như vậy bỗng biến thành người thật sự quá khó tin.

“Tối nay tôi ra ngoài chơi, bị đám bạn cười nhạo.”

Chiêu Đào Hoa ngồi phịch lên đùi tôi, c/ăm phẫn nói.

“Bọn nó nói tôi là thái giám.”

Làn da nơi gần kề chạm vào nhau, hơi nóng lập tức lan ra.

Hơi thở của tôi cũng gấp hơn vài phần.

Tôi vội vàng nhúc nhích đùi.

“Tổ tông ơi, cậu vẫn tưởng mình là mèo đấy à?”

Chiêu Đào Hoa nổi tính lên, căn bản không thèm để ý đến tôi, tự mình nói tiếp:

“Mèo yêu vốn đã hiếm, nhà chúng tôi lại ba đời đơn truyền. Anh nói c/ắt là c/ắt, bảo tôi phải ăn nói với gia tộc thế nào đây?”

“Đồ x/ấu xa.”

Cậu ta m/ắng tôi.

Năm ngoái, lúc tôi nhặt được Chiêu Đào Hoa cạnh thùng rác, nó vừa mới sinh không lâu.

Con mèo sữa bé xíu nằm gọn trong lòng bàn tay tôi, yếu ớt kêu meo meo.

Chớp mắt một cái, nó đã có thể cãi nhau với tôi rồi.

Tôi chăm chú nhìn thiếu niên đang tức gi/ận trước mặt, bỗng sinh ra cảm giác kỳ diệu như nhìn con mình trưởng thành.

“Tống Nghị Nhiên.”

Chiêu Đào Hoa ghé sát lại, đột nhiên thè đầu lưỡi hồng nhạt ra.

“Anh có nghe tôi nói không đấy?”

Lúc còn là mèo, nó đặc biệt thích li/ếm tôi.

Từ lòng bàn tay li/ếm đến cằm, rồi đến mắt và trán.

Tôi vốn có chút b/ệnh sạch sẽ, từng m/ắng nó mấy lần đừng li/ếm lung tung.

Nhưng Chiêu Đào Hoa cũng là đứa tính khí rất lớn.

Mỗi lần vừa bị m/ắng là nó lại bỏ nhà đi.

Tôi chỉ là một thằng sen dọn phân, ngoài chiều nó, cưng nó, còn có thể làm gì nữa?

Hoàn h/ồn lại, tôi xoa đầu cậu ta, dịu giọng dỗ dành.

“Cậu chỉ là mất đi một phần nhỏ thôi, không có nghĩa là hoàn toàn mất chức năng phương diện đó.”

Mắt thiếu niên sáng lên.

“Thật sao?”

“Tôi vẫn có thể sinh à?”

Tôi suy nghĩ một lát, trong lòng bỗng nảy ra kế sách.

“Tất nhiên rồi. Hôm nào tôi rảnh, tôi tìm cho cậu một con mèo cái xinh đẹp để ghép đôi.”

“Ghép đôi?”

Chiêu Đào Hoa nhấm nháp hai chữ này.

“Là ý truyền tông nối dõi sao?”

Tôi nghiêm túc gật đầu.

Con mèo ngốc này rõ ràng vừa mới hóa thành người, rất nhiều kiến thức cơ bản đều không biết.

Trước tiên cứ vẽ cho cậu ta một cái bánh thật to, dỗ người vui vẻ rồi tính sau.

Không ngờ câu tiếp theo của cậu ta trực tiếp khiến mặt tôi nóng bừng lên.

“Vậy tại sao phải là mèo cái? Không thể tìm anh sao?”

Chiêu Đào Hoa nghiêng đầu, ánh mắt trong veo.

“Cậu nghĩ gì vậy? Cậu là mèo, tôi là người, chúng ta có cách biệt giống loài.”

Cậu ta càng mờ mịt hơn.

Cậu ta đứng dậy, xoay một vòng.

“Nhưng bây giờ tôi cũng là người mà.”

Chiếc sơ mi cậu ta mặc hơi rộng, miễn cưỡng che đến gốc đùi.

Nhưng vừa xoay người, cảnh tượng trước mắt lập tức khiến tôi không biết nên nhìn đi đâu.

Tôi ném cho cậu ta một chiếc quần thể thao.

“Mặc vào.”

Chiêu Đào Hoa bĩu môi.

“Không thoải mái.”

“Mèo không mặc quần áo.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
8 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm