Tôi thở dài, lấy ra hồ lô thần, mở nút chai rồi để nó lơ lửng giữa không trung. Ngồi xuống đất, tôi bắt đầu tụng chú vãng sanh.

"Tiên nhân, tôi có thể tạm biệt cô ấy được không?"

"Được."

Người đàn ông nhìn chiếc hồ lô tỏa ánh vàng rực, đôi mắt đẫm vẻ cầu khẩn. Hiếm khi tôi phá lệ như thế này - vốn dĩ linh h/ồn không được phép trò chuyện với người sống. Đây là hành vi vi phạm quy tắc, nhưng cũng chẳng sao.

"Húc Húc, đừng khóc nữa nhé?"

"Thế Hiên, có phải anh thật không? Em nhớ anh lắm. Xin lỗi, thật sự xin lỗi, tất cả là lỗi của em."

Lâm Hi Húc khóc nức nở lao về phía người đàn ông, nhưng xuyên qua thân thể anh ta như khoảng không. Chẳng thể chạm vào thứ gì hữu hình.

"Đồ ngốc, anh không trách em đâu, mãi mãi không bao giờ. Hứa với anh, hãy sống thật tốt. Anh yêu em."

"Anh đừng đi mà. Hay đưa em theo đi, em đ/au lòng lắm rồi."

"Húc Húc..."

Linh h/ồn người đàn ông dần hiện rõ hình hài, trong khi ánh vàng từ chiếc hồ lô lặng lẽ tắt dần. Tôi biết đêm nay mình không thể siêu độ cho anh ta được nữa. Anh ta đã quyết không đầu th/ai.

Hừm, đúng là không nên để họ tạm biệt nhau. Một khi linh h/ồn vướng bận tâm nguyện, sao còn muốn luân hồi? Tốt bụng mà hóa ra hại việc.

Rời phòng vẽ, tôi dẫn theo một người sống và một oan h/ồn lên xe cảnh sát. Chuyện lằng nhằng thật đấy!

Lúc này đã hơn 5 giờ sáng. Những công nhân vệ sinh bắt đầu xuất hiện trên phố, các quán ăn nhỏ cũng mở cửa chuẩn bị đón khách.

"Bà ơi, mình cứ tiếp tục tìm người có hình xăm thôi ạ? Cứ thế này tìm từng người thì ch*t mệt, xe cũng chật ních mất."

"Gom đủ long châu thì mới triệu hồi thần long được. Ta đã bắt được ba tên, chắc sắp tóm được Lận Lan rồi. Dù có ẩn thân tài mấy, lúc này cũng phải lộ đuôi cáo thôi."

"Ủa? Bà có cách gì sao?"

Tôi lấy m/áu từ hình xăm vảy rắn của Đặng Hữu Khôn, m/áu sát đào hoa từ Trình A Yêu, cùng m/áu từ hình xăm họa tiên của Lâm Hi Húc. Trộn chung lại nhỏ lên quả cầu pha lê. Con búp bê xoay cuồ/ng đi/ên đảo rồi đột ngột dừng lại, mặt hướng về phía đông, ngón tay chỉ thẳng một hướng.

Tài xế hiểu ý đạp ga phóng tới. Xe chạy bon bon không gặp trở ngại, dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ ở ngoại ô. Nhìn đồng hồ - 6 giờ sáng.

Trên bức tường nứt nẻ có hàng chữ xịt sơn to đùng: "Xăm Hình Lận Thị". Trước cửa xếp hàng dài lê thê, dài gấp mấy lần hàng chờ xét nghiệm ngày xưa.

"Mọi người đến đây đều để xăm hình?"

"Đại Cước, xuống dò la tình hình đi. Bà già này cần nghỉ chút, cả đêm mệt đ/ứt hơi rồi."

"Dạ, bà cứ nghỉ đi ạ. Cháu điều tra kỹ rồi báo cáo sau."

Nhìn Đại Cước đi hết đầu này đến cuối hàng, lúc thì tròn mắt kinh ngạc, lúc lại bĩu môi, khi thì ủ rũ... biểu cảm đủ kiểu. Lúc quay về xe còn m/ua theo cả đống đồ ăn sáng.

Con nhóc này đúng là khiến tôi bái phục.

"Thưa bà, cháu đã hỏi rõ rồi. Tất cả đều đến xăm hình - người b/ệnh nan y cầu sống sót, người hiếm muộn cầu con, kẻ x/ấu xí cầu nhan sắc, thậm chí có phụ huynh đến xin vận học hành cho con... Đủ mục đích kỳ quặc, đúng là tôn Lận Lan như thần thánh vạn năng vậy."

"Thấy chưa? Tôi không phải trường hợp cá biệt. Bao nhiêu người xăm ở đây, các vị buông tha cho tôi đi." Đặng Hữu Khôn liếc mắt đảo quanh, trơ trẽn nói.

"Anh còn lải nhải là tôi c/ắt lưỡi đấy." Đại Cước t/át vào gáy hắn một cái đôm đốp, cảnh cáo thẳng mặt.

"Được rồi, để ta đi gặp Lận Lan này một chút."

Bước xuống xe, tôi đi dạo một vòng hỏi thăm giá cả. Hóa ra Lận Lan thu phí mỗi người khác nhau - kẻ trả tiền, người không. Nhưng ai không trả tiền phải ký cái gọi là "huyết khế".

Tôi cười nhạt. Những kẻ tưởng được lời đâu biết mình phải trả giá đắt hơn tiền bạc gấp bội. Như Đặng Hữu Khôn đây, mất nửa phần thọ mạng chia đều cho Lận Lan.

Cả khu vực mấy dặm quanh đây bao phủ sát khí đen kịt. Đủ thấy Lận Lan này tà á/c đến mức nào.

Tôi báo cho cảnh sát Trịnh điều người đến, vừa để thu lưới bắt giữ, vừa duy trì trật tự giải tán đám đông.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7