Năm thứ ba yêu nhau, Thẩm Lãnh Nguyệt gặp t/ai n/ạn xe, mất trí nhớ.
Cô ấy quên sạch quãng thời gian từng cưỡng ép tôi ở bên mình.
Người nhà họ Thẩm còn chỉnh sửa ảnh cưới của cô ấy và Tô Mộng Liên, lừa rằng cô đã sớm nên duyên cùng mối tình đầu trong lòng.
Tôi không khóc, cũng chẳng làm lo/ạn.
Chỉ lặng lẽ dọn sạch mọi dấu vết của mối tình giữa hai chúng tôi.
Lúc đi ngang qua tôi, mẹ Thẩm kh/inh khỉnh nói:
"À, nó ấy à? Chỉ là con bé giúp việc quê mùa thôi. Tháng sau sẽ về quê."
Ánh mắt Thẩm Lãnh Nguyệt dừng trên người tôi.
Tôi cười chất phác.
"Đúng đó ạ. Chồng em giờ cũng ki/ếm được tiền công rồi. Hai đứa nhỏ ở nhà còn bé lắm, không thể thiếu em được."
Vừa hay...
Tôi cũng đã sớm không muốn tiếp tục làm thế thân của Tô Mộng Liên nữa.
Thế nhưng nửa đêm...
Cổ chân tôi lại bị khóa bằng chiếc xích vàng quen thuộc.
Trong bóng tối, giọng Thẩm Lãnh Nguyệt âm trầm, lạnh lẽo vang lên:
"Phu nhân..."
"Chắc em cũng không muốn chồng mình bị mất việc đâu nhỉ?"