Tịch Việt chơi game rất cừ, thắng tôi một cách dễ dàng.
Vẻ mặt em giãn ra, khi nhìn tôi thậm chí còn nở nụ cười nhẹ: "Không ngờ mọt sách như anh cũng chơi game giỏi g/ớm ha."
Tôi tranh thủ khen em ấy: "Việt Việt, chơi game giỏi chứng tỏ n/ão xử lý nhanh, phản ứng linh hoạt, rất đỉnh đấy."
Tịch Việt biểu cảm hơi kỳ quặc, một lúc lâu mới đáp: "Anh đừng có dùng lời ngon ngọt để lừa gạt em!"
Tôi bật cười: "Việt Việt, anh là anh trai em, khen em là chuyện bình thường, sao lại là lừa gạt chứ?"
Tịch Việt lẩm bẩm: "Cũng đâu phải anh ruột."
Tôi giả vờ không nghe thấy, xoa đầu em: "Đi đường xa mệt rồi, em nghỉ một lát đi, anh vào bếp nấu ăn đây."
Tịch Việt ngồi không yên. Khi tôi đang bận rộn trong bếp, em ấy đứng ngay cửa nhìn, cũng chẳng giúp đỡ gì, chỉ khoanh tay đứng đó, đuổi thế nào cũng không đi.
Nhìn một lúc, em ấy còn châm chọc: "Sao, bố mẹ không cho tiền à, anh phải tự nấu ăn rồi hả?"
"Khác nhau mà." Tôi vừa thái rau vừa đáp, "Hơn nữa anh thích nấu ăn."
Tịch Việt khịt mũi, lại nói: "Tịch Quân, anh có biết đeo tạp dề trông giống gì không?"
Tôi không ngẩng đầu, hỏi qua quýt: "Giống gì?"
"Giống người vợ đảm đang."
Giọng Tịch Việt đầy vẻ tinh quái, dường như đang chờ tôi nổi gi/ận.
Tôi không bận tâm, ngược lại còn trêu em ấy: "Vậy dáng đứng oai vệ như ông hoàng của em, chẳng lẽ đang chờ người vợ đảm đang cho ăn sao?"
Tịch Việt mặt cứng đờ, lầu bầu: "Đồ khốn, ai thèm đợi anh cho ăn!"
"Vậy em đứng đây làm gì? Cảm nhận sức hút của người vợ đảm đang à?"
Tịch Việt lập tức dựng lông, quay người bỏ đi: "............... Đồ đi/ên!"
Cánh cửa bếp bị em ấy đóng ầm vang.
Tôi bật cười, quả đúng là con nít, chọc cái là nổi đóa. Thật thú vị.
Tôi nấu đơn giản bốn món một canh.
Khi dọn cơm lên, Tịch Việt bắt bẻ: "Hay anh gọi đồ ăn ngoài cho em đi, em sợ ngộ đ/ộc thực phẩm lắm."
Tôi đưa em ấy hai lựa chọn: Hoặc ăn, hoặc nhịn đói.
"Nếu không phải thẻ bị khóa, em thật sự không muốn ăn..." Phần còn lại của câu nói biến mất sau khi em ấy cắn miếng sườn chua ngọt.
Tịch Việt cúi đầu ăn ngấu nghiến, thế giới lập tức yên tĩnh.
Tôi lặng lẽ mỉm cười.
Thấy chưa, dỗ con nít dễ ợt.
Tịch Việt ăn rất vội, tôi bất lực khuyên: "Ăn chậm thôi, không ai tranh với em đâu."