Cô ấy chủ động dẫn người đàn ông vào phòng riêng, thậm chí còn khoác lấy tay hắn. Sau khi kết thúc, Tiểu Lộc còn chủ động hỏi tôi liệu ngày mai người đàn ông đó có đến nữa không. Hành động của Tiểu Lộc khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu. Mặc dù cô ấy làm vậy giúp gã đàn ông kia ném vào đây nhiều tiền hơn, nhưng tôi cứ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Đối với những khách hàng khác, dù Tiểu Lộc cũng có những hành động m/ập mờ, nhưng tôi chỉ cần nhìn thoáng qua là biết cô ấy đang diễn. Thế nhưng lần này với gã đàn ông kia thì khác, Tiểu Lộc là thật lòng. Nhưng tôi lại không tin cô ấy có thể nảy sinh tình cảm với một gã đàn ông x/ấu xí đến mức kinh t/ởm như vậy, chắc chắn trong chuyện này có điều gì đó mờ ám.
Thời gian trôi qua từng ngày, hạt giống nghi ngờ trong lòng tôi cũng dần nảy mầm. Nó mọc ra những rễ cây li ti, đ/âm vào lòng tôi khiến tôi ngứa ngáy khó chịu.
Hôm nay, tôi lại gặp Tiểu Lộc sau khi cô ấy vừa tiếp đón người đàn ông kia xong. Đôi mắt cô ấy mơ màng, mặt đỏ bừng, trên vầng trán trắng nõn lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ.
Đồ con đĩ lẳng lơ!
Tôi thầm ch/ửi một câu, không nhịn được nữa, túm lấy cổ cô ấy ấn mạnh vào tường.
“Cô và hắn đã làm gì bên trong?”
“Tiệm của tao là tiệm đàng hoàng, đừng có quên quy tắc của tiệm!”
Mặc dù muốn ki/ếm tiền nhanh, nhưng tôi chưa bao giờ dám vi phạm pháp luật. Trước khi bắt đầu công việc, các cô gái đều phải trải qua quá trình đào tạo nghiêm ngặt. Khi xem phim cùng khách, nhất định phải giữ quy tắc, phải có giới hạn của bản thân, tuyệt đối không được chạm vào ranh giới pháp luật. Trong phòng riêng có rất nhiều nút báo động ẩn, một khi có khách muốn vượt quá giới hạn, các cô gái sẽ nhấn nút, nhận được tin báo, tôi sẽ dẫn người xông vào.
Nhờ sự cẩn thận của mình, tiệm mở được một năm mà chưa từng xảy ra bất cứ vấn đề gì.
Tuy không tin Tiểu Lộc sẽ xảy ra chuyện gì với gã đàn ông đó, nhưng bộ dạng này của cô ấy khiến lòng tôi không chút an tâm.
“Tôi có thể làm gì với ông ta chứ? Anh đừng có nghĩ lung tung.”
Tiểu Lộc bỏ lại câu đó rồi vội vã rời đi.
Tôi nhìn thấy, lúc cô ấy nói câu này, mắt cô ấy đang liếc về phía dưới bên phải.
Cô ấy đang nói dối.
Đúng là đồ con đĩ khốn kiếp!
Tôi đ/ấm mạnh một cú vào tường, các khớp ngón tay rướm m/áu.
Lúc này, tôi cuối cùng cũng hạ quyết tâm làm một việc.
Nhưng lúc đó tôi không hề ngờ rằng, việc này sẽ là quyết định hối h/ận nhất trong cuộc đời mình.
Ngày hôm sau, người đàn ông đến đúng hẹn. Khẩu trang, mũ lưỡi trai, cùng với xấp tiền ném về phía tôi. Lần này, tôi thăm dò hỏi hắn:
“Ông chủ, cô gái thế nào, ngài có hài lòng không?”
Cứ tưởng người đàn ông sẽ lộ vẻ hài lòng, nhưng hắn lại làm tôi bất ngờ. Sắc mặt người đàn ông không đổi, thản nhiên quăng lại một câu “ũng tạm được”. Nhưng tôi lại nhìn thấy rõ ràng một tia sợ hãi lóe lên trong đáy mắt hắn.
Sau khi hắn và Tiểu Lộc vào phòng riêng, tôi lén lút đi theo, áp tai vào cửa. Ban đầu, bên trong tĩnh lặng như tờ, cứ như cả hai đều biến thành những bức tượng bất động. Dần dần, bắt đầu có những âm thanh nhỏ li ti. Âm thanh đó vô cùng kỳ quái, tôi chưa từng nghe thấy bao giờ, cũng không nhận ra được là thứ gì phát ra.
Đúng lúc tôi đang nín thở, chuẩn bị nghe cho kỹ thì âm thanh hiệu ứng mở đầu bộ phim vang lên dữ dội, khiến tôi suýt chút nữa đ/ập đầu vào cửa.
Thấy âm thanh bên trong đã hoàn toàn bị bộ phim át đi, tôi đứng dậy quay về văn phòng. Khóa trái cửa văn phòng lại, tôi ngồi xuống trước máy tính.
Đứng lên, ngồi xuống. Đứng lên, ngồi xuống.
Lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, tôi vẫn không thể đưa ra quyết định.
Thực ra, tôi có một bí mật không nói cho bất cứ ai. Tất cả các phòng riêng trong tiệm, tôi đều lắp camera. Những camera này tôi đã tốn rất nhiều tiền, lắp cực kỳ kín đáo, người thường không tài nào phát hiện ra được. Thế nhưng, tôi chưa bao giờ mở những camera này.
Bởi vì điều thu hút nhất của tiệm tôi chính là sự riêng tư. Không gian riêng tư, tiếng phim che đậy mọi thứ, ánh sáng mờ ảo, không gì mang lại cảm giác an toàn hơn thế. Ở đây, con người có thể thỏa sức giải phóng mặt tối trong lòng mình. Nếu những khách hàng này biết tôi lắp camera bên trong, họ sẽ không đến nữa. Những ông chủ có quyền thế và tiền bạc đó, thậm chí còn có thể gây rắc rối cho tôi. Cho nên, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc mở camera.
Thế nhưng, Tiểu Lộc và người đàn ông đó giống như hai con côn trùng gặm nhấm, khiến lòng tôi ngứa ngáy khó chịu, đứng ngồi không yên. Hôm nay tôi nhất định phải biết họ đã làm gì bên trong!
Nghĩ đến đây, tôi hạ quyết tâm, ngồi xuống trước máy tính, mở một phần mềm ẩn. Tôi tìm thấy phòng riêng của họ trong phần mềm, r/un r/ẩy nhấn vào màn hình giám sát. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hình ảnh trên màn hình, tôi như bị điện gi/ật, hét lên một tiếng rồi nhảy dựng người dậy.