Lúc này, Lương Nhược đứng xem hài lâu nay liền ra mặt giả bộ thấu tình đạt lý "phán xét công lý".

"Được rồi Phong Dữ, cậu đừng có quá hung hăng. Chẳng qua chỉ là đổi nhà thôi mà, nguyện vọng nhỏ của con trẻ cậu còn không chiều nổi sao? Nếu chuyện gì xảy ra khi Tư Tư ở căn nhà đó, gia tộc họ Lục sẽ không tha cho chúng ta đâu. Lúc ấy cả ekip đều bị cậu liên lụy, cậu đừng ích kỷ như vậy được không?"

Cô ta vừa lôi gia tộc họ Lục ra dọa, đặt cả đoàn làm phim vào thế nguy hiểm, sắc mặt các nhân viên lập tức biến sắc.

Như thể tôi đã trở thành kẻ vô lý vậy.

Hừ, đúng là dễ dàng cai th/uốc thật, bởi tôi vừa tìm thấy thứ còn đáng hút hơn.

"Xin lỗi mọi người, vừa rồi là tôi không hiểu chuyện. Chị Lương nói đúng, chỉ là đổi nhà thôi mà, tôi nên vì đại cục."

Tôi cúi đầu tỏ ra yếu thế.

Lương Nhược đắc ý liếc mắt với Lâm Tần Nhi.

Nhưng tôi tiếp tục: "Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nhà của tôi và Dương Dương vừa chật vừa cũ, nếu Tư Tư ở có chuyện gì thì tất cả chúng ta đều không gánh nổi. Sao cũng không bằng căn biệt thự hạng nhất của chị Lương được. Hơn nữa trong nhà chị đủ loại đồ chơi trẻ con thích, Tư Tư nhất định sẽ mê tít đúng không?"

Đã thích dùng của người khác làm phúc, được, tôi sẽ để cô làm người tốt đến tận cùng!

Lâm Tư Đình nghe thế liền kéo tay Lâm Tần Nhi hét lớn:

"Mẹ ơi con muốn ở nhà cô Nhược! Con muốn, con muốn mà!"

Lương Nhược vốn đứng ngoài cuộc bỗng hốt hoảng: "Không phải, tôi..."

Tôi ngắt lời cô ta tiếp tục đổ dầu: "Chị Lương không phải không muốn đổi chứ? Ekip không dám đắc tội với nhà họ Lục đâu, đừng ích kỷ thế được không?"

Lương Nhược sĩ diện nên nhất quyết phủ nhận: "Đương nhiên không phải! Chỉ là..."

Chưa nói hết câu, tôi đã dẫn đầu vỗ tay: "Tôi biết ngay chị Lương sẽ vì đại cục mà! Mọi người cùng vỗ tay cảm ơn sự hy sinh vô tư của chị ấy nào!"

Lập tức tràng pháo tay vang lên.

Lương Nhược cưỡi lưng cọp không xuống, đành nghiến răng đổi thẻ phòng.

Con gái D/ao Dao của Lương Nhược ngồi bệt đất khóc lóc:

"Con không muốn ở nhà cũ nát đó đâu, hu hu..."

Lương Nhược mặt đen như mực quát: "Im đi!"

Lúc này, con trai Tề Khoáng bước lại đưa cho D/ao Dao gói bánh:

"D/ao Dao đừng khóc nữa, đây là bánh quy anh thích nhất tặng em. Em có thể mang về chia cho bạn thân, nghe nói chuột với gián cũng thích ăn bánh quy lắm đó!"

"Áaaaa... Em không kết bạn với chuột đâu!"

D/ao Dao khóc càng thê thảm hơn.

[Ha ha ha ha, cười ch*t ta, Lạc Lạc đúng là không buông tha ai]

[Mẹ làm con chịu, D/ao Dao đổ lỗi cho mẹ mày đi, giở trò mất cả chì lẫn chài]

[Lương Nhược xui thật, dại gì trêu chọc Phong Dữ cái thằng đi/ên, giờ bị cắn rồi chứ gì]

[Đã quá, cảm giác kẻ đáng gh/ét bị vạch mặt trước thiên hạ thật sướng!]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8