Cướp đoạt Pheromone

Chương 5

30/10/2025 16:00

Sau trận đấu đó, danh tiếng của chúng tôi vang dội, không ai dám nghi ngờ năng lực của chúng tôi nữa.

Dù trường vẫn cử thêm đội năm 2 đi thi.

Gặp lại tôi, đám năm 2 co rúm như chuột gặp mèo.

Tôi vỗ vai an ủi: “Cố gắng thi đấu, đừng làm nh/ục trường nhé.”

Họ run bần bật.

Ở phòng tập, những ánh mắt dò xét từ khắp nơi đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Tôi li /ếm môi, háo hức chờ đợi giây phút được đạp lên đầu lũ yếu đuối kia.

Vào phút chót, ban tổ chức công bố địa điểm thi đấu, là tinh cầu Lam Thủy với 70% là đại dương, nơi từng là cái nôi của nhân loại, giờ chỉ còn là tàn tích do nhiễm phóng xạ.

Cả hội trường xôn xao.

Giang Hoài khẽ chạm vào tay tôi, ánh mắt sáng lấp lánh: “Đã đến lúc thể hiện rồi.”

Giải đấu này sẽ được livestream toàn bộ, với tư cách là thí sinh, chúng tôi cũng có thể xem được các bình luận trực tiếp.

Chỉ có điều, những thông tin chính liên quan đến trận đấu sẽ bị che khuất.

Theo luật thi đấu, tất cả thí sinh sẽ được đưa ngẫu nhiên đến một nơi ở tinh cầu Lam Thủy.

Sau khi x/á/c định địa điểm tập kết với Giang Hoài, tôi lập tức nhấn nút tham gia.

Tầm mắt tôi lập tức tối sầm, khi tỉnh lại, tôi đã ở trong đấu trường.

“Chào mừng thí sinh tham gia giải đấu. Luật rất đơn giản: Tiêu diệt 1 người được 1 điểm, sau 24 giờ, Học viện nào có điểm cao nhất thì giành chiến thắng. Trận đấu bắt đầu.” Giọng nói máy móc vang lên, tấm thẻ đeo trước ng/ực tôi phát sáng.

Trận đấu chính thức bắt đầu!

[Cuối cùng cũng vào được livestream rồi. Đây là Học viện nào thế?]

[Học viện Rhine, cái trường ở tinh cầu hoang ấy à? Năm ngoái thua chưa đủ ê chề sao?]

[Lại còn là tân sinh viên, muốn thua cho nhanh hả?]

Bình luận lướt nhanh, tôi liếc qua mấy dòng, toàn những lời chê bai tôi và Giang Hoài.

Tôi bĩu môi: “Đều do mấy đứa năm 2 vô dụng.”

Mới khai mạc đã lạc mất đồng đội, quả thật không phải một khởi đầu tốt.

[Xong rồi! Tân sinh viên chắc sẽ ch*t sớm thôi.]

[Quả là người của tinh cầu hoang, thật sự xui xẻo.]

Trên bản đồ 3D, các chấm xanh đều ở xa tít.

Giang Hoài gần tôi nhất, nhưng vẫn cách nhau cả một khu rừng, nơi dễ bị mai phục nhất.

Trước trận đấu, cậu ấy dặn dò nếu tôi rơi vào rừng thì phải đi đường vòng.

Tôi cười khẩy: “Mơ đi!”

Xuyên thẳng vào rừng thôi.

Trước khi các đội khác kịp ẩn nấp, tôi đã thấy vài chấm đỏ.

Đang đợi tôi trong rừng à? Vậy thì vui rồi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm