Tôi mở điện thoại.
Ngay trước mắt là một đoạn tỏ tình dài dằng dặc và đầy chân thành.
Tôi đọc từng câu từng chữ.
Lồng ng/ực chua xót, như trái cam bóc vỏ còn đọng vị chát.
Quả nhiên anh yêu tôi đi/ên cuồ/ng rồi.
Ha ha.
Tôi nhìn Hạ Cẩm Hành đang hớn hở như bắt được vàng, thầm nghĩ: Lát nữa mình cũng sẽ chọn thử thách để khoe khoang tình cảm!
Chẳng mấy chốc đã đến lượt tôi, tôi lập tức chọn thử thách.
Nhưng thẻ rút được không phải khoe tình cảm, mà là "thổ lộ một bí mật với người bạn thích".
Lớp trưởng tinh tế lên tiếng: "Lâm Hy tự giác gửi đi nhé, bọn tớ cam đoan không nhìn lén điện thoại đâu!"
Nội dung thử thách này… Có lẽ thực sự là định mệnh sắp đặt.
Tôi r/un r/ẩy đưa tay, gửi đi tấm ảnh nh.ạy cả.m đã chuẩn bị sẵn trong điện thoại.
Mở chế độ xem xong sẽ tự động thu hồi, có thể xóa vĩnh viễn ngay lập tức.
[Đây là bí mật lớn nhất của em.]
[Nếu anh xem xong không thấy gh/ê t/ởm, thì chúng ta gặp mặt nhé.]
Quá trình chờ đợi như lưỡi ki/ếm treo lơ lửng trên đầu.
Chẳng biết khi nào sẽ rơi xuống, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, tim đ/ập thình thịch.
Bình thường ký hợp đồng vài chục triệu, tôi còn chẳng căng thẳng thế này.
May thay, H không để tôi đợi lâu.
Một phút sau, H nhắn lại: [Gh/ê thật, như đóa hoa đang nở rộ!]
[Bảo bối, em thêm cái gì vào ảnh vậy, nóng quá…]
Tai tôi đỏ bừng, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Hình như H đã chấp nhận bí mật của tôi.
Chưa được mấy giây, H tranh thủ gửi định vị.
Bình thường chúng tôi cách nhau cả vạn dặm.
Giờ anh đã về nước, anh hẳn đang ở rất gần.
Tôi mở định vị, chia sẻ vị trí với anh.
10 nghìn cây số bỗng thu nhỏ thành một mét.
Gần thế này thì đâu còn là gần nữa!
Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ, mắt trợn tròn.
Tay nhanh hơn n/ão, lập tức tắt định vị.
Chắc tôi hoa mắt rồi!
Người yêu qua mạng của tôi, sao có thể chỉ cách tôi một mét?
Một mét.
Chẳng phải đang nói H hiện tại đang ở ngay bên cạnh tôi sao?
Liếc mắt nhìn quanh, ánh mắt tôi dừng lại trên nghi can số một, Hạ Cẩm Hành.
Trước giờ tôi chưa từng nghi ngờ nên chẳng nghĩ đến.
Giờ nhìn lại, dáng người và phong cách ăn mặc của hắn rõ ràng giống H y đúc!
Hơn nữa hắn cũng đang du học tiến sĩ ở nước ngoài.
Nội tâm tôi dậy sóng.
Đối diện, Hạ Cẩm Hành đang gõ phím lia lịa.
[Bảo bối, sao em tắt định vị thế? Anh chưa kịp xem rõ nữa.]
[Hay là em thấy anh ở quán karaoke nên gh/en rồi? Anh thề đây chỉ là buổi họp lớp cấp ba thôi!]
Tôi cắn ch/ặt môi dưới, gom chút hy vọng cuối cùng, hỏi: [Anh tên gì?]
[Ý em là tên thật trên chứng minh thư ấy.]
Trước giờ tôi chỉ coi đây là trò chơi, chưa từng hỏi thông tin thật của H.
[Bảo bối, anh tên Hạ Cẩm Hành.]
Mắt tôi tối sầm.
Trái tim treo lơ lửng bấy lâu, cuối cùng cũng ch*t lặng.