Báu vật

Chương 16

13/11/2025 12:16

Khi hung tin bác cả qu/a đ/ời truyền đến. Bố tôi và cô út đang quỳ trước mặt bà. Hai người r/un r/ẩy toàn thân, đồng tử co rúm, miệng không ngừng van xin.

"Mẹ ơi, mẹ, chúng con không biết là mẹ, chúng con sai rồi!"

Cánh cửa lớn khóa ch/ặt mít, không ai có thể mở được, vệ sĩ đã sớm bị điều đi hết.

Trong phòng đầy khói đen, giữa làn sương m/ù mịt, bà ngồi trang nghiêm phía trên, đôi mắt hồ ly phát ra ánh xanh lè.

"Các con nhìn kỹ xem, ai là mẹ của các con?" Tiếng cười nhạo vang lên, vọng khắp căn phòng, âm u rùng rợn.

Bác cả đột tử trong bệ/nh viện. Lúc ch*t, thất khiếu chảy m/áu, toàn thân như ngâm nước mềm nhũn rồi phình lên nhanh chóng, đến khoảnh khắc cuối cùng thì bùng n/ổ. Thịt m/áu văng tung tóe, không tìm thấy một mảnh da nguyên vẹn. Trên giường chỉ còn một vũng m/áu.

Lời cuối cùng ông ấy nói trước khi ch*t là, mẹ ơi, con sai rồi!

"Là mẹ đó, mẹ ơi, năm con bảy tuổi ham chơi ra sông té g/ãy chân, nửa đêm mẹ cõng con đi ba tiếng đồng hồ đường núi ra thị trấn, mẹ quên rồi sao? Vết s/ẹo vẫn còn đây này!"

Bố tôi r/un r/ẩy vén ống quần lên, gượng gạo nở nụ cười. Cố gắng đ/á/nh thức tình mẫu tử trong lòng bà.

"Bà lão này không có con cái..."

Tiếng thét trong phòng kéo dài rất lâu, cuối cùng bà cũng mở cửa.

"Nguyệt Nguyệt, đưa họ về đi."

Hổ dữ không ăn thịt con, bà rốt cuộc vẫn không nỡ lòng với hai đứa con này.

"Bố..." Tôi bước vào, thử gọi một tiếng.

Bên trong không thấy bố tôi và cô út. Chỉ có hai cụ già tóc bạc phơ. Họ ngồi bệt dưới đất, vũng nước đục ngầu dưới thân không biết là nước tiểu hay phân. Thần trí mơ hồ, miệng lảm nhảm: "Mẹ ơi... mẹ ơi..."

Bà nói, thọ mệnh dâng cho hồ ly tiên đã đủ rồi. Bác cả ch*t, thọ mệnh của bố tôi và cô út dùng không hết, dù phần còn lại của họ cũng chẳng bao nhiêu.

"Không ngờ, bà sinh ba đứa con, lợi ích lớn nhất lại là ở chỗ này..."

Bà bước đi chập chững từng bước, mở cổng sân.

Bà nở nụ cười, từ từ đi đến trước nhà bà Vương.

"Hồ ly con, về nhà thôi."

Cót két một tiếng, cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra.

Bà chưa kịp bước vào đã ngã vật xuống đất.

"Bà ơi!" Tôi lao tới, chỉ kịp túm được manh áo mỏng.

Giao dịch của bà với tà thần, là h/iến t/ế thân thể lam lũ cả đời. Cùng với đó, là linh h/ồn vĩnh viễn không thể siêu sinh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm