Giang Dực lại lén lút chui vào chăn của tôi.

Sáng sớm bị ánh nắng chiếu vào tỉnh giấc, tôi đẩy nhẹ cái đầu đang cọ cọ lung tung trên ngựk mình.

"Đi ra nào, lớn tướng rồi còn mà đòi ôm nhau ngủ à?"

Giang Dực lầm bầm trong cơn buồn ngủ: "Tối qua em trực đêm, mệt quá, anh ơi, để em ôm thêm chút nữa đi."

Nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt nó, tôi không nỡ gọi dậy.

Giang Dực và tôi không có qu/an h/ệ huyết thống, nhưng tôi vẫn nuông chiều cậu ấy đến mức không ra gì.

Đang định ngồi dậy khỏi giường, Giang Dực "hừ" một tiếng, lật người đ/è lên chân tôi.

"Đừng đi mà, ngủ cùng nhau đi."

Da th!t chạm vào nhau, tôi đột nhiên cứng đờ người.

Giang Dực đang ở tuổi thanh xuân sục sôi, còn tôi lớn hơn cậu ấy mười tuổi, vẫn còn sung sức, hừng hực khí thế.

Buổi sáng sớm thế này, ai mà chẳng có chút phản ứng.

Nhưng phản ứng cùng lúc với em trai mình thì hơi ngại.

Thằng Giang Dực không biết sống ch*t này, vẫn nhắm mắt lại gần, cọ cọ vào người tôi.

Tôi vả một cái đá/nh thức cậu ấy dậy: "Em đang làm cái gì thế?"

Giang Dực mơ màng mở nửa mắt, hàng mi dài chớp chớp, vẻ mặt ngây thơ.

"Em chỉ cọ cọ thôi, có sao đâu anh?"

Còn có sao nữa?

Tôi giơ nắm đ/ấm lên, ra vẻ muốn đá/nh cậu ấy.

"Đây là việc hai thằng đàn ông nên làm à? Đã 25 tuổi đầu rồi, em không biết ngượng à!"

Giang Dực rụt cổ lại, mím môi nhìn tôi đầy oán h/ận một lúc, rồi bỗng cụp mắt xuống, khóc nức nở.

"Em biết ngay mà, anh chê em, chút việc nhỏ thế này cũng không muốn chiều, có phải anh không muốn nuôi em nữa không?"

Rồi cậu ấy vén chăn lên, mắt đỏ hoe, chậm rãi xỏ giày.

"Vậy em đi đây, anh tưởng em thích ở đây làm gánh nặng à? Nhưng ai bảo em không có ngôi nhà của mình chứ."

Tôi suýt bật cười vì cái vẻ "trà xanh" của Giang Dực.

Mối qu/an h/ệ giữa tôi và nó quả thật dài dòng kể không hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0