Bà cô ở tầng dưới m/ê t/ín nắm ch/ặt áo cưới thêu viền chỉ vàng của tôi không cho đi.
Miệng bà vừa lẩm bẩm khấn vái, vừa cầm chuỗi hạt đeo tay quất vào người tôi.
"Cởi ra ngay, cái áo cưới này làm bằng da x/á/c ch*t khâu lại..."
Mẹ chồng chạy tới kéo bà ta ra, Lâm Hạo vội vàng hộ tống tôi lên lầu.
Ở cửa khu nhà, bà cô ấy quay sang ch/ửi rủa mẹ chồng tôi thậm tệ.
Về đến nhà, tôi vẫn còn sợ hãi sờ sờ vạt váy. Lâm Hạo tưởng tôi sợ, tiến lại gần vừa ôm vừa hôn.
"Em đừng tin bà ấy, đây chỉ là phong tục bên nhà mẹ anh thôi."
Sáng sớm ngày thứ hai sau khi kết hôn, mẹ chồng đã khoác bộ váy cưới này lên người tôi, khâu kín cổ áo và eo lại.
Bà bảo đó là phong tục địa phương, cô dâu mới phải mặc áo cưới đủ ba tháng để dưỡng nhan gi/ảm c/ân.
Cũng nhờ bộ váy này mà mẹ chồng dù đã gần năm mươi nhưng trông vẫn như gái đôi mươi, dáng chuẩn da dẻ hồng hào.
Tôi cũng được lợi.
Mặc cái này được một tháng, cân nặng của tôi cứ thế giảm không phanh, một tháng mà g/ầy đi tận ba mươi cân, vòng eo A4, đôi chân thon dài đều lộ ra cả.
Tôi đảo mắt: "Thế kỷ 21 rồi, ai còn tin mấy chuyện m/a q/uỷ."
Lâm Hạo rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm một hơi, mở cửa đi ra ngoài.
Còn tôi ngồi tại chỗ, mở lòng bàn tay đang siết ch/ặt ra, chỗ bị chuỗi hạt đã khai quang quất trúng trông giống như bị lửa đ/ốt, rá/ch toác một miếng.
Mấy kẻ lo chuyện bao đồng thật phiền ch*t đi được, nhưng cũng may là không quất trúng bộ váy cưới.
Mẹ chồng về nhà mặt xám xịt, lôi Lâm Hạo vào phòng kín.
Lúc đi ngang qua cửa phòng mẹ chồng để vào bếp, tôi thấy cửa khép hờ nên liếc nhìn một cái.
Cái nhìn đó khiến tôi buồn nôn kinh khủng.
Mẹ chồng ngồi trên giường, nửa thân dưới vẫn là đôi chân trắng trẻo được bảo dưỡng tốt, nhưng lớp da ở nửa thân trên bắt đầu từ lưng lại giống như cánh bướm dang ra, bị bà l/ột xuống, để lộ thân thể đen sạm, già nua bên dưới.
Bà bóp giọng nũng nịu với Lâm Hạo:
"Mẹ không chịu nổi nữa Lâm Hạo à, bộ da này sắp rá/ch rồi, bao giờ mới l/ột bộ da trên người nó cho mẹ đây?"
"Sắp rồi, sắp rồi, chẳng phải cô ta đang g/ầy đi đấy sao?"
Mẹ chồng vẫn không buông tha, vung tay đ/á/nh vào người Lâm Hạo. Lớp da th!t khô héo, chảy xệ khiến bà trông giống như một con chó Sa Bì.
Lâm Hạo nắm lấy tay bà hôn một cái, lớp da trên người bà rụng xuống lả tả như tuyết.
Hai người lại âu yếm nhau hồi lâu, rồi mẹ chồng bỗng hạ giọng:
"Lúc nãy sau khi con đi, mụ phù thủy dưới lầu bảo với mẹ rằng, vợ con có lẽ cũng không phải là người."
Lâm Hạo gi/ật mình kinh hãi:
"Sao có thể thế được?"
"Mẹ cũng không biết." Mẹ chồng lắc đầu, "Đại sư nói bộ da này của mẹ đột nhiên không dùng được lâu nữa, có lẽ là bị thứ gì đó ám vào rồi. Con bảo liệu có phải là vợ con không?"
"Hôm nay chẳng phải mụ phù thủy kia đã đ/á/nh trúng cô ta sao, hay là con vào kiểm tra xem."
Lúc tôi đang nấu cơm trong bếp, Lâm Hạo đi vào định táy máy chân tay với tôi.
Khi chạm vào băng gạc trên tay, hắn đột ngột dừng lại, nghi hoặc hỏi: "Sao lại bị thương thế này?"