MỸ NHÂN TRỦNG

Chương 7

14/04/2026 14:49

Ta tính toán thời gian, đi ứng hẹn buổi tiểu tụ với Hoàng hậu. Trên bàn nàng bày sẵn đĩa cá vược chua ngọt, thậm chí còn đặc biệt đẩy tới sát tay ta.

Ta nhìn chằm chằm một hồi, không nhịn được mà nôn khan một trận.

Hoàng hậu gi/ật mình kinh ngạc: "Sao lại thành ra thế này?"

Ta không mấy để tâm, phẩy tay nói: "Có lẽ là ăn chán rồi chăng."

Nàng gật đầu, sai người bưng đi.

20.

Ngày hôm sau, ta gặp Quý phi giữa Ngự Hoa Viên trong vòng vây của đám đông. Nàng ta vẫn mỹ lệ động lòng người, đẹp đến mức khiến kẻ khác không thể rời mắt. Nhưng cuối cùng nàng ta cũng đã chịu hạ mình, đứng cùng chỗ với những nữ t.ử cũng từng có qu/an h/ệ x/ác th!t với Bùi Khải, nụ cười đầy vẻ đắc ý.

Thế nhưng trong nụ cười ấy đã phải nuốt xuống bao nhiêu uất ức, chỉ có mình nàng ta biết.

"Hóa ra Quý phi cũng ở đây. Hôm nay bản cung thấy trong người không khỏe, Dung tần, muội đi theo ta về cung đi." Hoàng hậu vừa thấy nàng ta, lập tức nắm lấy tay ta nói.

Quý phi kh/inh miệt cái dáng vẻ nhu nhược ấy, hay nói đúng hơn, cả hậu cung này chẳng mấy kẻ coi trọng vị Hoàng hậu khiếp nhược này, tự nhiên cũng chẳng sợ nàng. Cái gọi là tôn kính chẳng qua cũng chỉ là nói đầu môi ch.ót lưỡi mà thôi.

"Hoàng hậu nương nương tự thấy không khỏe, sao còn lôi kéo người khác đi cùng? Phục Linh, sao ngươi thấy bổn cung mà không thèm chào hỏi lấy một lời? Lẽ nào đã quên mất người chủ cũ là bổn cung rồi sao?" Giọng nói mang theo áp lực nặng nề.

Ta đã quá quen với điều này, thậm chí không hề phản kháng: "Phục Linh bái kiến nương nương."

Đây là lần đầu tiên ta gặp nàng ta sau khi đắc sủng. Nhưng ta biết, ta giống như một bó t.h.u.ố.c n/ổ trong lòng nàng ta vậy. Bất kể nàng ta có kiềm chế tính khí ra sao, có trở nên ôn hòa dịu dàng thế nào, cũng không thể thay đổi được bản tâm.

Ngược lại, thời gian càng lâu, t.h.u.ố.c n/ổ càng khô khốc. Chỉ chờ ta mở miệng, ngòi n/ổ sẽ được châm lên, rồi tạo ra một vụ n/ổ kinh thiên động địa.

Quả nhiên, nàng ta cười lạnh một tiếng: "Thật không biết quy củ! Ta là Quý phi, ngươi cũng chỉ là ở vị Tần. Ồ, bổn cung suýt chút nữa quên mất, ngươi vốn dĩ chỉ là một ả tỳ nữ rửa chân trong cung của ta. Thấy chủ cũ, sao không quỳ xuống hành đại lễ?"

Giữa thanh thiên bạch nhật, nhắc lại chuyện cũ, thực chất chính là s/ỉ nh/ục. Những phi tần có thể nhập cung đều có gia thế không tầm thường, nghe vậy liền lộ vẻ gh/ét bỏ: "Hóa ra là tỳ nữ rửa chân, thân phận thấp hèn như thế, sao có thể đứng cùng chỗ với chúng ta?"

"Thôi đừng quỳ nữa, trước đây chỉ nghe nói là cung nữ trong cung Quý phi, đâu có nói là hầu hạ kiểu đó. Chỉ đứng đây thôi ta đã muốn nôn rồi."

"Thối c.h.ế.t đi được, nặc mùi nghèo hèn, hèn gì Bệ hạ chán gh/ét nàng ta, hóa ra cũng chỉ là chút tươi mới nhất thời."

"Ngươi..." Hoàng hậu định lên tiếng.

Ta khẽ kéo vạt áo nàng. Đợi đến khi nàng nhìn ta, ta đã nhấc váy quỳ sụp xuống trước mặt Quý phi, dập đầu thật sâu xuống đất, một lần nữa thốt lên: "Phục Linh, bái kiến nương nương!"

Quý phi im lặng hồi lâu, tiến lên phía trước nâng cằm ta lên. Trong đôi mắt xinh đẹp ấy ngập tràn oán h/ận và âm lãnh, nàng nghiến răng nói nhỏ: "Ngươi tưởng ngươi là thứ gì chứ? Chẳng qua chỉ là một món đồ chơi mà thôi. Bệ hạ nhất thời có chút bất hòa với bổn cung, ngươi liền thừa cơ mà lấn tới. Lại không biết trong lòng Bệ hạ luôn luôn có bổn cung, chỉ có bổn cung mà thôi. Chỉ cần bổn cung hơi tỏ ra yếu đuối, ngươi sẽ chẳng là cái thá gì cả! Tiện nhân!"

Nàng ta nghiêng nước nghiêng thành, nàng ta kiêu ngạo phóng túng. Có lẽ Bùi Khải vì bất cứ ai mà phụ bạc nàng ta, nàng ta đều có thể chấp nhận, nhưng duy chỉ có ta là không thể. Một ả tiện tỳ chỉ xứng rửa chân cho nàng ta.

Ta bị ép phải nhìn nàng ta, nặn ra một nụ cười: "Phải vậy, trong lòng Bệ hạ chỉ có nương nương, nô tỳ chẳng qua chỉ là một sự ngoài ý muốn mà thôi, nương nương chớ nên tức gi/ận."

Đồng t.ử nàng ta co rụt lại, đã hiểu ra ý tứ trong lời nói của ta.

Ta là ngoài ý muốn, vậy đám người sau lưng nàng ta thì sao? Từng người một đều là ngoài ý muốn cả sao?

Nàng ta đột ngột hất mạnh ta ra, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, giáng cho ta một bạt tai, m/ắng nhiếc: "Tiện nhân! Tiện nhân!"

Cơn gi/ận này khiến tất thảy mọi người đều kinh hãi. Thật ra, nàng ta m/ắng đâu chỉ có mình ta.

Nhưng nàng ta vẫn không hả gi/ận, ném chiếc khăn tay trong lòng bàn tay xuống hồ nước bên cạnh, thâm đ/ộc nói với ta: "Chẳng phải ngươi giỏi bơi lội lắm sao? Chẳng phải thủy tính (chơi chữ: ngụ ý lẳng lơ) tốt lắm sao? Xuống hồ c/ứu người cũng không thành vấn đề, vậy giờ xuống đó nhặt chiếc khăn cho bổn cung! Đó là vật định tình Bệ hạ tặng cho bổn cung, nếu mất, ta sẽ hỏi tội ngươi!"

"Quý phi!" Hoàng hậu lo lắng, "Nước hồ rất sâu, đừng có làm càn!"

Nhưng lời nàng nói, Quý phi làm sao nghe lọt tai? Ngược lại, sau khi nghe xong, nàng ta không những không thu liễm mà còn cười lạnh liên hồi: "Còn ngẩn ra đó làm gì? Đi đi! Lẽ nào nghĩ giờ bản thân ngươi là Tần rồi, bổn cung liền không sai khiến được nữa? Tỳ nữ rửa chân mãi mãi vẫn là tỳ nữ rửa chân thôi!"

Ta chuyển đổi thân phận một cách tự nhiên: "Nô tỳ, tuân mệnh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thờ Ơ Chương 13
Thật Hay Thách Chương 12