Triều Dâng Muộn Màng

Chương 33.

24/02/2026 12:26

Thủy triều dâng lên, bao phủ mu bàn chân tôi, từng đợt từng đợt ập đến.

Tôi đứng dậy, chiếc điện thoại không may tuột khỏi tay, rơi xuống nước, rồi bị sóng cuốn đi xa thêm một đoạn.

Hỏng rồi.

Tôi cúi người mò mẫm trong làn nước, không nhận ra thủy triều đã ngập đến đầu gối.

Khi ngón tay vừa chạm vào vật cứng, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân lội nước.

"Khúc Lan!"

Phó Thẩm Chu nắm lấy cánh tay tôi, dùng sức kéo tôi vào bờ. Sức lực lớn đến mức như muốn dời non lấp biển.

Tôi kinh ngạc quay đầu lại, gương mặt Phó Thẩm Chu ướt đẫm.

Hóa ra là trời đang mưa.

Ánh mắt anh kinh hãi, toàn thân gồng cứng, cắn ch/ặt răng đến mức môi bật m/áu.

Anh gầm lên: "Em đi/ên rồi à?!"

Những hạt mưa to như hạt đậu quất thẳng vào mặt đ/au rát. Chiếc quần ướt sũng dính ch/ặt vào da, còn tóc Phó Thẩm Chu thì ướt đẫm rũ xuống trán.

Trông chúng tôi lúc này chắc chắn vừa thảm hại vừa buồn cười.

Tôi lau nước trên mặt, đáy lòng vô cùng mệt mỏi, nhưng tôi lại bật cười: "Anh hiểu lầm rồi."

Tôi giơ điện thoại lên: "Bị rơi xuống nước, em nhặt lại thôi. Sao em có thể..."

Tự tìm cái ch*t? T/ự t*?

Tôi nuốt lại những từ phía sau, bất kể là từ nào cũng không thích hợp để nói lúc này.

Phó Thẩm Chu giảm bớt lực siết trên cánh tay tôi, nhưng vẫn cảnh giác nắm ch/ặt không buông. Chúng tôi duy trì tư thế có chút kỳ quặc này cùng nhau đi vào bờ.

Xa xa có một ngư dân đội mũ đang vẫy tay với chúng tôi.

Ông ấy dùng giọng địa phương lơ lớ nói: "Lúc nãy tôi thu lưới đã thấy cô gái này có gì đó không ổn rồi."

Ông ấy nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, rồi chợt bừng tỉnh: "Tôi đã gặp cô rồi! Bốn năm trước, cũng ở chỗ này, cô đã định nhảy xuống biển phải không? Khi ấy, tôi và một người khác đã kéo cô về.”

"Cô gái, cô còn trẻ như vậy, có chuyện gì mà không vượt qua được chứ!"

Phó Thẩm Chu đột ngột quay đầu nhìn tôi.

Tôi theo phản xạ né tránh ánh mắt anh.

Giống như vết thương thảm hại năm xưa bị phơi bày trần trụi trước mặt anh. Rõ ràng biết anh sẽ không làm tổn thương tôi, nhưng tôi vẫn sợ đến r/un r/ẩy.

Bác ngư dân tốt bụng kéo lưới, dẫn chúng tôi đến căn nhà nhỏ gần đó để trú mưa.

Phó Thẩm Chu không hỏi gì thêm, chỉ nắm tay tôi ch/ặt hơn.

"Mưa lớn quá, tôi không có ô. Hai người gọi điện nhờ người tới đón đi." Bác ngư dân lấy khăn sạch đưa cho chúng tôi, rồi nói: "Tôi phải về nhà rồi, sinh nhật con gái lớn của tôi, cả nhà đang chờ."

Ông ấy quay người ra khỏi cửa, tiếng mưa gió và tiếng sóng biển đều bị ngăn cách bên ngoài.

Phó Thẩm Chu nhìn chằm chằm vào mắt tôi, giọng nói r/un r/ẩy: "Em từng t/ự s*t?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nợ Một Chén Rượu, Nợ Cả Đời Người

Chương 15
Sau năm thứ hai kể từ khi tôi đỡ đạn thay cho Hách Lăng Châu. Thân phận nằm vùng của tôi đã bị bại lộ. Trong ngục tối lạnh lẽo. Đầu ngón tay thô ráp của anh nghiền mạnh lên tuyến thể sau gáy tôi. Giọng nói lạnh như băng: "Sở Tiểu Cửu, rốt cuộc cậu có mục đích gì?” Tôi cố gắng cong khóe mắt, cười hì hì đáp: “Muốn ở bên anh.” Hách Lăng Châu cười lạnh một tiếng. Ra lệnh cho thuộc hạ tiê/m vào người tôi một lượng lớn thu/ố/c dẫn d/ụ. “Đừng!” Tôi hoảng hốt. Khàn giọng cầu xin anh: “Tuyến thể của tôi từng bị thương, tiêm thứ này vào sẽ chết mất...” “Lại lấy vết thương cũ ra uy hiếp tôi?” Hách Lăng Châu thản nhiên nói: “Đợi khi cậu thật sự chết rồi, tôi sẽ tin cậu.” Thế là tôi ngơ ngác nhìn anh. Ngừng giãy giụa.
6.58 K
2 Thiếu Gia Và Chó Chương 13
3 Nacho Chương 22
7 Lột Da Chương 13
9 LÀNG MỸ NHÂN Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm

Omega Của Tôi Vẫn Chưa Trở Về

Chương 13
Lục Diễm Chinh là vị thượng tướng trẻ tuổi nhất của Liên Minh. Chiến công hiển hách, danh chấn tinh hệ. Thế nhưng lại bị ép phải trở thành Alpha của tôi. Sau khi đăng ký kết hôn, anh ném bó hoa tôi nâng niu mang đến trước mặt anh xuống đất, rồi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay ra. Lạnh giọng ra lệnh: “Không được để người khác biết em là Omega của tôi." “Tránh xa tôi ra, đừng làm những chuyện vô nghĩa.” Sau này, chiến tranh đại thắng. Nhưng anh lại đứng chết lặng giữa biển người đang hò reo ăn mừng. Đôi mắt đỏ hoe, gần như phát điên gào lên: “Omega của tôi đâu rồi? Em ấy vẫn chưa trở về!” Má/u dưới người tôi không ngừng lan rộng. Tôi bất lực bật cười. Có lẽ... Tôi không thể quay về nữa rồi. Nếu quan hệ hôn nhân được chấm dứt vì cái chết của tôi. Chắc hẳn... Thượng tướng Lục sẽ rất vui nhỉ...
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
7.07 K