Giản Thần không thể chịu cảnh tôi khóc.

Năm đó khi chuẩn bị đêm chào tân sinh viên, tôi bận rộn chạy ngược chạy xuôi đến mức vấp ngã. Giản Thần xuyên qua đám đông, lo lắng xốc tôi lên lưng.

Hai tay cậu nắm ch/ặt đùi tôi, đôi chân dài của cậu như được lắp động cơ lao thẳng đến phòng y tế trường.

Trên lưng cậu, tôi nhẹ bẫng như chiếc lông vũ. Trái tim rơi vào đống bông gòn, tôi chỉ cảm thấy ấm áp dịu dàng. Mồ hôi trên tóc mai cậu kết thành giọt long lanh.

Tôi như bị m/a nhập, bất chấp x/ấu hổ, thè lưỡi li/ếm mấy giọt ấy. Người đang chạy suýt ngã chổng vó, đỏ tai cố chạy đến phòng y tế, vội vàng đặt tôi xuống giường cấp c/ứu.

Giản Thần thở hổ/n h/ển trừng mắt. Tôi giả vờ khóc đá/nh phủ đầu.

"Ơ? Học trưởng... Em đâu có đá/nh anh, anh đừng khóc nữa."

Hê hê. Khóc để tránh ăn đò/n thôi, dù sao tôi cũng là kẻ trâng tráo mà. Nhưng qua câu nói ấy, tôi x/ác nhận một chuyện. Chuyện học đệ thành bạn trai, có khả năng.

Về sau khi thật sự thành người yêu, cậu ấy ép tôi trên giường trong căn phòng gần trường, vụng về cuống quýt giải tỏa khát khao bấy lâu.

Thằng nhóc nóng ruột nên hơi quá đà, khiến tôi chảy m/áu. Cậu ấy sợ đến mức hơn một tháng sau đó không dám động vào tôi, ngày ngày cung phụng tôi như bồ t/át

Tôi bảo bài tập nhiều, cậu ấy thức trắng đêm làm hộ. Tôi than chán đồ ăn ngoài, cậu đăng ký lớp nấu ăn, thay đổi thực đơn mỗi ngày. Tôi đòi đi Paris chơi, cậu lập tức đặt vé. Tôi nói muốn xem chim cánh c/ụt, hắn lên kế hoạch du lịch Nam Cực.

Khiến tôi phải vội kéo cậu vào chăn.

"Không được, em không muốn anh khổ. Nếu cần..." Câu quay lưng, làm bộ thuần khiết, định hy sinh làm "công cụ".

Tôi lập tức rơi nước mắt.

"Giản Thần, anh ổn rồi, em nhẹ nhàng thôi, không sao đâu."

Cậu ấy bịt tai, cổ đỏ ửng vẫn cố làm ngơ. Tôi quấn tay qua eo cậu, rồi mơn trớn xuống bụng.

"Giản Thần, anh nhớ em." Vừa nói tôi vừa dí khuôn mặt đẫm lệ vào mặt cậu. Ánh mắt kiên định của cậu tan vỡ trong ba giây.

Nước mắt chính là vòng cổ kh/ống ch/ế chú sói nhỏ của tôi.

Lúc này, cậu đấu tranh nội tâm tiến về phía tôi, tay nửa muốn giơ lên.

Tôi biết ngay, mình đã đúng. Tại sao Giản Thần không dám từ biệt? Vì cậu ấy biết rõ, chỉ cần tôi khóc trước mặt, cậu không thể nào chia tay được.

Cậu chỉ có thể vội vã rời khỏi thế giới của tôi, trốn trong bóng tối, mắt không thấy thì tim không đ/au. Tiếc thay, cậu ấy đá/nh giá thấp sự kiên nhẫn của tôi rồi.

Ba năm ròng, tôi lần theo từng vết tích, thề bắt bằng được thằng nhóc về "ngủ" ba ngày ba đêm. Cảm ơn TikTok, cảm ơn các tiểu thư mộng mơ, đưa tôi đến gần hơn với giấc mơ.

"Tu... Đừng khóc nữa."

Giản Thần cuối cùng đưa tay, kéo tôi dậy siết vào lòng: "Em xin lỗi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm