Giản Thần không thể chịu cảnh tôi khóc.

Năm đó khi chuẩn bị đêm chào tân sinh viên, tôi bận rộn chạy ngược chạy xuôi đến mức vấp ngã. Giản Thần xuyên qua đám đông, lo lắng xốc tôi lên lưng.

Hai tay cậu nắm ch/ặt đùi tôi, đôi chân dài của cậu như được lắp động cơ lao thẳng đến phòng y tế trường.

Trên lưng cậu, tôi nhẹ bẫng như chiếc lông vũ. Trái tim rơi vào đống bông gòn, tôi chỉ cảm thấy ấm áp dịu dàng. Mồ hôi trên tóc mai cậu kết thành giọt long lanh.

Tôi như bị m/a nhập, bất chấp x/ấu hổ, thè lưỡi li /ếm mấy giọt ấy. Người đang chạy suýt ngã chổng vó, đỏ tai cố chạy đến phòng y tế, vội vàng đặt tôi xuống giường cấp c/ứu.

Giản Thần thở hổ/n h/ển trừng mắt. Tôi giả vờ khóc đ/á/nh phủ đầu.

"Ơ? Học trưởng... Em đâu có đ/á/nh anh, anh đừng khóc nữa."

Hê hê. Khóc để tránh ăn đò/n thôi, dù sao tôi cũng là kẻ trâng tráo mà. Nhưng qua câu nói ấy, tôi x/á/c nhận một chuyện. Chuyện học đệ thành bạn trai, có khả năng.

Về sau khi thật sự thành người yêu, cậu ấy ép tôi trên giường trong căn phòng gần trường, vụng về cuống quýt giải tỏa khát khao bấy lâu.

Thằng nhóc nóng ruột nên hơi quá đà, khiến tôi chảy m/áu. Cậu ấy sợ đến mức hơn một tháng sau đó không dám động vào tôi, ngày ngày cung phụng tôi như bồ t/át

Tôi bảo bài tập nhiều, cậu ấy thức trắng đêm làm hộ. Tôi than chán đồ ăn ngoài, cậu đăng ký lớp nấu ăn, thay đổi thực đơn mỗi ngày. Tôi đòi đi Paris chơi, cậu lập tức đặt vé. Tôi nói muốn xem chim cánh c/ụt, hắn lên kế hoạch du lịch Nam Cực.

Khiến tôi phải vội kéo cậu vào chăn.

"Không được, em không muốn anh khổ. Nếu cần..." Câu quay lưng, làm bộ thuần khiết, định hy sinh làm "công cụ".

Tôi lập tức rơi nước mắt.

"Giản Thần, anh ổn rồi, em nhẹ nhàng thôi, không sao đâu."

Cậu ấy bịt tai, cổ đỏ ửng vẫn cố làm ngơ. Tôi quấn tay qua eo cậu, rồi mơn trớn xuống bụng.

"Giản Thần, anh nhớ em." Vừa nói tôi vừa dí khuôn mặt đẫm lệ vào mặt cậu. Ánh mắt kiên định của cậu tan vỡ trong ba giây.

Nước mắt chính là vòng cổ kh/ống ch/ế chú sói nhỏ của tôi.

Lúc này, cậu đấu tranh nội tâm tiến về phía tôi, tay nửa muốn giơ lên.

Tôi biết ngay, mình đã đúng. Tại sao Giản Thần không dám từ biệt? Vì cậu ấy biết rõ, chỉ cần tôi khóc trước mặt, cậu không thể nào chia tay được.

Cậu chỉ có thể vội vã rời khỏi thế giới của tôi, trốn trong bóng tối, mắt không thấy thì tim không đ/au. Tiếc thay, cậu ấy đ/á/nh giá thấp sự kiên nhẫn của tôi rồi.

Ba năm ròng, tôi lần theo từng vết tích, thề bắt bằng được thằng nhóc về "ngủ" ba ngày ba đêm. Cảm ơn TikTok, cảm ơn các tiểu thư mộng mơ, đưa tôi đến gần hơn với giấc mơ.

"Tu... Đừng khóc nữa."

Giản Thần cuối cùng đưa tay, kéo tôi dậy siết vào lòng: "Em xin lỗi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm