Đếm ngược tử vong

Chương 4

08/09/2024 18:56

Bàn tay lạnh lẽo đó cứ sờ soạng dần lên trên mãi cho đến khi chạm vào cổ tôi.

Đầu ngón tay của cậu ta mò mẫm mặt tôi.

Tay cậu ta không những lạnh lẽo mà còn mềm mụp giống như miếng bọt biển đẫm nước.

Cảnh sát nói, cậu ta đã bị ngâm trong hồ mấy ngày…

Tim tôi lo/ạn nhịp, nước mắt cũng sắp rơi xuống.

Tôi cảm giác được hình như cậu ta muốn truyền đạt gì đó cho tôi.

Nhưng trong cơn hoảng lo/ạn tột độ, tôi phải mất một lúc lâu mới nhận ra được những từ đó là:

“Chạy mau lên, chạy ngay đi!”

Chạy? Vì sao phải chạy?

Vì hung thủ sắp đến sao?

Trong bóng tối, Mỹ Quyên không có đầu “nhìn chằm chằm” mãi vào tôi.

Tôi có thể cảm nhận được sự gấp gáp của cậu ta.

Cậu ta không muốn tôi trở thành người thứ chín.

Tôi cố gắng hết sức để bình tĩnh lại, sau đó tôi lập tức xoay người xuống giường, đi đến cửa ký túc xá, lặng lẽ hé mở.

Phòng của tôi ở tầng 14, bây giờ lại là kỳ nghỉ đông, gần như tất cả sinh viên trong tòa nhà đã về quê cả rồi.

Giây tiếp theo, tất cả đèn ngoài hành lang đột nhiên tắt hết.

Cả tòa nhà ký túc xá chìm vào bóng tối.

Cùng lúc đó, một tiếng “ting” phát ra từ chỗ cửa thang máy ở cuối hành lang.

Tôi không thể kìm chế nỗi sợ hãi được nữa, sát thủ thật sự đến rồi!

Tôi lập tức trốn vào lối thoát hiểm.

Tôi vừa nhẹ nhàng đóng cửa lại, sát thủ cũng đã lặng lẽ lẻn vào ký túc xá.

Qua khe hở, tôi liếc nhìn thấy một người đàn ông g/ầy gò.

Hắn ta đội mũ lưỡi trai, di chuyển nhanh nhẹn, suốt đường đi không phát ra một âm thanh nào.

Tôi cắn môi, nếu không phải tôi ra khỏi phòng trước thì có lẽ bây giờ đầu và thân tôi đã chia c/ắt hai nơi rồi đúng không?

Tôi liều mạng chạy xuống lầu.

Bây giờ là mùa đông, dựa vào nhiệt độ trong chăn, đối phương có thể dễ dàng suy đoán rằng tôi chỉ mới vừa rời đi không lâu.

Cầu thang tối đen như mực, tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đ/ập dữ dội.

Vừa chạy, tôi vừa gọi điện thoại cho cảnh sát:

“Đội trưởng Đường, mau c/ứu tôi!”

May mắn là đội trưởng Đường đã nhanh chóng trả lời điện thoại ngay.

Cô gái bên kia đầu dây điện thoại sợ tới mức giọng điệu cũng thay đổi.

Nữ sinh nói năng lộn xộn:

“Hung thủ đến rồi, tôi đang ở cầu thang!”

“Tôi nên đi đâu đây?”

Đội trưởng Đường biến sắc.

Ông ấy vẫn luôn phái người bảo vệ Từ Nguyệt. Nhưng vì không muốn đả thảo kinh xà nên xe chỉ đậu ở ở phía tây nam tòa ký túc xá.

Nhanh nhất thì cũng phải mất năm phút mới có thể đến nơi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0