Sáng sớm, Ôn Niên tìm một cái cớ để c ã i n h a u to với Thẩm Tu Bạch, sau đó đóng cửa phòng lại, tôi gọi cũng không mở.

Thẩm Tu Bạch đinh ninh cô ấy đang dỗi, t ứ c g i ậ n đóng sầm cửa rời đi.

Ánh mắt tôi lại rơi vào Thẩm Hoài Châu, người đang thư thả uống trà trên ghế sofa, lòng nóng như l ử a đ ố t.

Không phải nói là sẽ đi dự tiệc đón tiếp sao?

Sao anh ấy vẫn chưa đi?

Nếu không đi ngay chúng tôi sẽ trễ chuyến bay mất.

Tôi cứ như con kiến bò trên chảo nóng.

Cuối cùng thấy Thẩm Hoài Châu đứng dậy, tôi mừng thầm, định dặn dò anh đi đường cẩn thận.

Ai ngờ anh lại nhìn tôi, c a u m à y: "Sao em còn chưa đi thay đồ?"

Tôi ngẩn ra: "Hả?"

Anh nhìn đồng hồ: "Tiệc đón tiếp tối nay, em không đi sao?"

Tôi dĩ nhiên là không đi rồi!

Thấy anh nhìn c h ằ m c h ằ m, tôi vội nghĩ ra cách, ép ra hai giọt nước mắt: "Hôm nay em hơi k h ó c h ị u, nên không đi được."

Tưởng rằng nói đến mức này là đủ rồi.

Nhưng Thẩm Hoài Châu đang mặc áo khoác thì khựng lại: "Vậy thì thay đồ đi, anh đưa em đến bệ/nh viện."

Tôi s ố t r u ộ t đến mức muốn bốc ch/áy, liên tục xua tay: "Không không không, em không cần đến b ệ n h v i ệ n đâu, ngủ một lát là khỏe ngay."

Giọng Thẩm Hoài Châu không cho phép từ chối: "Không được, k h ó c h ị u nhiều ngày như vậy rồi, nhất định phải đi khám."

Tôi lắc đầu: "Tiệc đón tiếp rất quan trọng, anh cứ lo việc của mình đi, đợi anh về rồi mình đi khám sau."

Đợi anh về, tôi và Ôn Niên chắc đã t r ố n t h o á t thành công.

Thẩm Hoài Châu hoàn toàn không d a o động: "Chỉ là người không quan trọng thôi, trước tiên đi khám đã, ngoan nào."

Thấy anh thật sự định kéo tôi ra ngoài, tôi vội nắm c h ặ t tay vịn ghế sofa:

"Thật ra, thật ra em đang l ừ a anh, em không có k h ó c h ị u."

Thẩm Hoài Châu rõ ràng không tin.

Lực tay anh thả lỏng một chút, vẻ mặt có chút không vui: "Dù em nói gì thì hôm nay cũng phải đi khám."

Tôi đổ mồ hôi hột, nghĩ một lát rồi nắm tay áo anh: "Thật sự không có gì đâu, em chỉ muốn ở nhà với Niên Niên thôi, hôm nay cô ấy buồn lắm, em lo cho cô ấy."

Thẩm Hoài Châu nhìn tôi n g h i n g ờ.

Tôi nói tiếp: "Anh cũng biết mà, cô ấy là một trong những người quan trọng nhất đối với em trên thế gian này, em không muốn để cô ấy lại một mình."

Thẩm Hoài Châu có lẽ cũng nhớ đến mối tình của Thẩm Tu Bạch và người con gái kia.

Anh thả tay tôi ra và gật đầu: "Vậy cũng được, em ở bên cô ấy đi."

Tôi vui mừng quá đỗi.

Chạy qua h ô n lên môi anh một cái: "Anh thật tốt, tối nay uống ít r ư ợ u thôi nhé, tạm biệt!"

Thẩm Hoài Châu giữ eo tôi lại, cúi đầu: "Cô ấy là một trong những người quan trọng nhất, còn ai nữa?"

Thật ra cũng chẳng có ai khác ngoài cô ấy.

Niên Niên là người thân thiết nhất với tôi.

Nhưng tôi không ngại dỗ anh một chút, để anh m ấ t c ả n h g i á c: "Đương nhiên là anh nữa rồi, chỉ có hai người thôi, không có ai khác."

Thẩm Hoài Châu n h ế c h miệng cười: "Miệng l ư ỡ i trơn tru."

Rồi anh cúi xuống h ô n tôi.

Đôi chân tôi mềm nhũn, suýt chút nữa đứng không vững.

S ợ anh m ấ t k i ể m s o á t, tôi vội đ ẩ y anh ra: "Sắp muộn rồi, anh đi nhanh đi."

Lúc này Thẩm Hoài Châu mới buông tôi ra: "Tối đừng ngủ đấy."

Chỉ cần tiễn anh đi, tôi cái gì cũng dám hứa.

Nhìn chiếc xe của anh b i ế n m ấ t khỏi sân, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Ba bước thành hai chạy lên lầu tìm Ôn Niên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ hư hỏng bỗng dưng ngoan ngoãn trở lại thế này?

Chương 6
Hứa Nam Châu kết hôn với tôi vì lợi ích. Nhưng cậu ta vốn đỏng đảnh lại còn chê tôi già, suốt ngày nghĩ đủ trò khiến tôi bực mình. Ngày nào cũng gọi cả chục cuộc điện thoại kiểm soát tôi, làm việc thì ngồi lên đùi quấy rối, thậm chí còn định vung tay quá trán khiến tôi phá sản. Một hôm đang ngồi hong tóc cho cậu, đột nhiên hắn bật dậy. Chẳng may đập đầu vào góc bàn. Tôi vừa định dỗ dành. Ai ngờ cậu ta luống cuống xin lỗi, còn nói: "Sau này em sẽ ngoan hơn, không làm phiền anh nữa." Tôi sững người, người vợ hư đốn của tôi sao tự nhiên biến thành hiền lành thế này? Mãi sau này khi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên, tôi mới vỡ lẽ. [Cứ tiếp tục làm loạn đi, nhân vật công chính làm sao chịu nổi tính khí thối tha này của cậu.] [Không sao, chẳng mấy chốc sẽ bị đá ra khỏi nhà thôi.] [Lúc đó nhân vật thụ chính thức của chúng ta mới lên ngôi, hí hí.] Trời đánh thánh vật những dòng bình luận này, làm người phải có lương tâm chứ!
Hiện đại
Boys Love
48
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện