"Được thôi."

Tôi quan sát biểu cảm của Trần Thuật Dã sau khi tôi nói câu này.

Lập tức lạnh băng.

Hình như hắn không ngờ tôi dám đồng ý.

Tìm chỗ yên tĩnh hơn.

Tôi gọi điện cho Phó Tự Hành.

Thực ra anh đã nhiều lần đề nghị đến công ty tuyên bố chủ quyền.

Nhưng đều bị tôi từ chối.

Bởi anh không muốn tôi bị lũ Alpha và Omega để ý.

Tôi cũng không muốn anh bị nhòm ngó.

Nhưng lần này.

Không đến không xong.

"Alo, bảo bảo, có chuyện gì thế?"

"Em chơi trò thua, bọn họ bắt em mời anh đến chơi cùng. Anh có muốn đến không? Nếu không..."

"Đến chứ, bảo bảo. Đêm muộn thế này, đáng lẽ anh cũng phải đi đón em rồi."

"Ừ."

Cúp máy, tôi gửi vị trí cho Phó Tự Hành.

Rồi quay lại phòng hát.

Bầu không khí vốn tạm hòa hoãn giờ trở nên ngột ngạt vì lời Trần Thuật Dã.

Vô số ánh mắt lướt qua người tôi.

Rồi giả vờ hờ hững quay đi.

Trần Thuật Dã thì không hề che giấu ánh nhìn.

Chỉ lẩm bẩm với đám thuộc hạ:

"Mấy người nghĩ xem, hắn thật sự dẫn bạn trai đến không? Hay là thuê người giả vờ đấy?"

"Khó nói lắm, biết đâu từ đầu đã nói dối chuyện yêu đương rồi."

"Tôi nhất định phải xem mặt bạn trai Túc Bạch thế nào. Nếu x/ấu trai thì chia tay đi, đứng cạnh nhau chẳng hợp."

Ánh mắt Trần Thuật Dã như rắn đ/ộc gh/ê t/ởm.

Quấn ch/ặt lấy người tôi.

Như đã chắc mẩm câu trả lời của mình.

Tôi biết hiện tại hắn không dám làm gì trước mặt mọi người.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
3 Đồng nữ Chương 7
12 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm