Cỏ dại và gió lốc

Chương 7

15/09/2025 20:16

Lúc này, sự nghiệp nhiếp ảnh của Chiêu Dương cũng bắt đầu khởi sắc.

Lượng khách đặt chụp ảnh với cậu ấy dần tăng lên.

Thỉnh thoảng cậu ấy cũng ki/ếm được kha khá tiền.

Sau khi ki/ếm được chút lợi nhuận, chúng tôi cùng nhau ăn một bữa.

Là một quán nướng vỉa hè.

Khi ấy hoàng hôn vừa buông, đôi mắt sáng long lanh của cậu ấy nhìn tôi đầy ý cười.

Tôi nói: "Tôi chưa từng thấy người như cậu bao giờ."

Cậu ấy tò mò: "Như thế nào?"

Tôi suy nghĩ một lát: "Ăn uống đạm bạc, nụ cười ngốc nghếch."

Nghe vậy, cậu ấy ngừng cười, mở lon bia đặt trước mặt tôi: "Uống được không?"

Tôi chưa từng uống nhiều rư/ợu bia, nhưng không chịu thua: "Cậu nghĩ sao?"

Tôi liếc cậu ấy một cái.

Ai ngờ cậu ấy chống cằm, cười hì hì nhìn tôi: "Cậu đẹp lắm."

Không thể diễn tả cảm xúc lúc ấy.

Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được ngọn gió thổi qua mảnh đất hoang vu trong tim.

Mát lạnh, ngứa ngáy, lại có chút dễ chịu.

Tôi nóng bừng cả người, nhưng lại mê mẩn cảm giác ấy.

Tôi lại liếc cậu ấy: "Đúng là đồ bệ/nh hoạn."

Cậu ấy cười: "Ngay cả lúc liếc mắt cũng đẹp thế này, làm vợ tôi nhé?"

Cậu ấy cười như kẻ ngốc, ngất ngưởng như cá ch*t đuối.

Tôi đỡ cậu ấy về nhà.

Cậu ấy nặng quá, tôi suýt nữa muốn vứt cậu ấy ra đường.

Vật lộn mãi mới đưa được cậu ấy về.

Cậu ấy đ/è tôi không chịu buông.

Tôi cũng không chịu thua.

Tôi đ/á cậu ấy ra, th/ô b/ạo đắp chăn cho cậu ấy.

Mặt đỏ bừng, tôi ra ban công hút điếu th/uốc.

Tôi không giỏi uống rư/ợu, nhưng hút th/uốc thì thành thạo.

Trong phòng vọng ra tiếng Chiêu Dương lẩm bẩm.

Cậu ấy nói mơ.

Tôi chăm chú lắng nghe.

Hóa ra đang gọi tên tôi.

Tôi như bị m/a đưa lối mà bước lại, nắm lấy tay cậu.

Lạnh buốt.

Sao cậu ấy lại gọi tên tôi?

Chẳng lẽ nhầm tôi thành mẹ?

Tôi gi/ật b/ắn người, vội buông bàn tay lạnh ngắt của Chiêu Dương ra.

Bực dọc bỏ đi, tôi nằm vật ra sofa.

Trời tối mịt, chiếc điện thoại trên bàn sáng lên.

Tôi cầm lên, phát hiện không phải của mình.

Định đặt xuống, chợt thấy dòng chữ trên màn hình: [Cân nhắc nhé? Đến Tiền Châu, cơ hội phát triển ở đây tốt hơn chỗ em nhiều.]

Tôi sững người.

Đây là điện thoại của Chiêu Dương?

Một tin nhắn khác hiện lên: [Cơ hội hiếm có, chỉ lần này thôi, em suy nghĩ đi.]

Không hiểu vì sao, trái tim tôi như bị khoét mất một mảng.

Chiêu Dương sắp đi rồi.

Là như thế sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30