1
"Mới đây, vụ việc một nhân viên t/ự t* do bị công ty ép trả khoản tiền bồi thường khổng lồ vẫn tiếp tục gây xôn xao dư luận. Người nhà nạn nhân tuyên bố, đằng sau khoản tiền ph/ạt trên trời đó thực chất chỉ là do nạn nhân bước vào kỳ nh.ạy cả.m sớm nên không kiểm soát được tin tức tố..."
Nghe thấy tiếng bước chân, tôi tắt màn hình điện thoại.
Vinh Tư Kỳ từ trên cầu thang đi xuống.
Khác với hình ảnh vest dạ chỉnh tề thường ngày, hôm nay hắn mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng.
So với trước kia có phần bớt sắc bén hơn, nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài.
"Ting."
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên trong nhà ăn trống trải nghe rõ mồn một.
Là trợ lý bác sĩ gửi tới.
[Thời gian thực hiện phẫu thuật c/ắt bỏ tuyến thể của bạn dự kiến vào 10 giờ sáng, cần đến trước 30 phút để kiểm tra…]
Tôi lặng lẽ tắt màn hình.
Không biết Vinh Tư Kỳ có nhìn thấy hay không.
Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi vô tình chạm phải ánh mắt hắn.
Một ánh nhìn tĩnh lặng, không chút gợn sóng cảm xúc.
Vì tật gi/ật mình, tôi vội vàng giải thích: "Tin nhắn rác thôi ạ."
Vinh Tư Kỳ "ừm" một tiếng: "Hôm nay tiện đường, tôi đưa cậu đến trường."
Tôi hơi ngơ ngác.
Thời gian của Vinh Tư Kỳ được tính bằng đơn vị hàng triệu tệ mỗi giờ.
Với tư cách là con nuôi, chỉ cần làm lãng phí của hắn thêm một giây cũng khiến tôi nảy sinh cảm giác tội lỗi.
Nhưng lời đề nghị này lại quá đỗi cám dỗ.
Dù cho...
Hôm nay tôi phải cúp học để đến b/ệnh viện.
Nhưng chỉ cần được nhìn ngắm khuôn mặt này, dù chỉ là chốc lát ngắn ngủi...
"Con... xong ngay đây."
Tôi vội vã nhét nửa chiếc bánh mì sandwich còn dở vào miệng, cầm lấy chiếc ba lô từ tay người giúp việc rồi đứng dậy đi theo hắn.
Chiếc xe lăn bánh xuống đường đèo, hướng về phía trung tâm thành phố.
Trong không gian khép kín, tin tức tố Alpha cấp S thoắt ẩn thoắt hiện, chầm chậm dệt thành một tấm lưới dày đặc, siết ch/ặt lấy kẻ đang mang tai tiếng x/ấu trong lòng.
Theo bản năng, tôi bấm nút hạ cửa kính xe để thông gió, mới phát hiện cửa đã bị khóa.
Vinh Tư Kỳ hỏi: "Sao thế?"
"Không có gì ạ." Tôi bấm ch/ặt lòng bàn tay, dùng cơn đ/au để phân tán sự chú ý: "Ba... dạo này câu lạc bộ có hoạt động, con tạm thời không về nhà ở nhé."
Phẫu thuật c/ắt bỏ tuyến thể cần một khoảng thời gian để phục hồi.
Để đảm bảo an toàn, trong thời gian ngắn tôi phải tránh tiếp xúc với Vinh Tư Kỳ.
Dù tôi thừa biết rằng Vinh Tư Kỳ rất bận, bận đến mức chẳng buồn bận tâm xem tôi về nhà hay ở lại ký túc xá.
Quả nhiên, Vinh Tư Kỳ không gặng hỏi thêm.
Hắn một tay đá/nh lái, ánh mắt lướt qua người tôi trong giây lát rồi thu hồi lại.
"Không còn chuyện gì khác muốn nói nữa à?"
Không biết câu nói này chỉ là lời hỏi xã giao theo thói quen, hay là hắn đang hoài nghi trước những biểu hiện bất thường của tôi.
"Không ạ, có chuyện gì con sẽ báo với ba sau."
Tôi chợt thấy hối h/ận vì hôm nay đã để hắn đưa đi.
Chẳng cần đến sự áp chế của tin tức tố, chỉ riêng gương mặt kia của Vinh Tư Kỳ, một ánh mắt thôi cũng đủ mang theo bản năng khiến người khác phải phục tùng.
Đây là sự thật mà ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, tôi đã thấu hiểu sâu sắc.
Rằng trước mặt một người như vậy, việc nói dối là quá đỗi khó khăn.
2
Xe dừng hẳn, Vinh Tư Kỳ chỉnh lại áo khoác cho tôi, sau đó không nói thêm lời nào.
Cửa xe mở khóa, tôi bước xuống, lặng nhìn bóng chiếc xe dần khuất xa khỏi tầm mắt.
Tôi dốc sức kiềm chế bản thân không đưa tay lên sờ vào vùng tuyến thể đang nóng bừng sau cổ.
Lúc ngủ dậy tôi đã tiêm một mũi th/uốc ức chế đặc hiệu, đây là loại th/uốc cấm, tác dụng phụ rất lớn nhưng lại cực kỳ hiệu quả.
Nó có thể ngăn chặn tin tức tố trong cơ thể phát tán, cũng không bị ảnh hưởng bởi tin tức tố của người khác.
Nhưng có lẽ do tiêm quá thường xuyên nên cơ thể đã kháng th/uốc, hôm nay nó lại chẳng phát huy tác dụng, ngược lại còn làm tôi càng thêm căng thẳng.
Một nỗi căng thẳng tột cùng khi đứng trước một Alpha cấp S mạnh mẽ, cảm giác như mọi thứ đều bị phơi bày.
Bản tin chưa kịp nghe hết lúc ăn sáng chẳng khác nào một lời cảnh báo đắt giá dành cho tôi.
Nhân viên của tập đoàn Vinh Hưng ngay trong ngày đầu tiên đi làm đều sẽ được quán triệt một điều.
Có thể nghỉ làm, có thể đi trễ, thậm chí có thể ký nhầm hợp đồng, nhưng duy nhất một điều là phải kiểm soát tốt tin tức tố của bản thân bằng bất cứ giá nào.
Bởi vì ông chủ của họ - Vinh Tư Kỳ - cực kỳ nh.ạy cả.m với mọi loại mùi tin tức tố.
Nh.ạy cả.m ở đây không phải dị ứng, mà là chán gh/ét.
Sự chán gh/ét ăn sâu vào xươ/ng tủy, từ tận trong từng tế bào.
Công ty của Vinh Tư Kỳ quanh năm luôn mở cửa sổ thông gió, mỗi phòng làm việc đều trang bị đầy đủ dung dịch triệt tiêu và miếng dán ức chế.
Ngay cả những bữa tiệc có sự góp mặt của Vinh Tư Kỳ, ban tổ chức cũng đều chuẩn bị riêng cho hắn một phòng nghỉ đ/ộc lập.
Để tránh việc vị Alpha cấp S này nổi gi/ận bỏ về giữa chừng chỉ vì một vị khách nào đó không thu hồi tốt tin tức tố.