01.

Tôi tên Thẩm Đồng, là học sinh lớp 7 của trường trung học Thịnh Hoa.

Bà ngoại tôi là một bà thầy cúng ở quê, người ta thường gọi là “Vấn Hoa Nương Nương”.

Năm đó, khi thi vào cấp hai, tôi đã phát huy vượt mức, đậu vào trường Thịnh Hoa với điểm số đứng đầu khối, danh tiếng lan xa khắp trường.

Nhưng chỉ một tháng sau, trong kỳ kiểm tra đầu tiên, tôi lại đứng chót toàn khối, tiếp tục nổi tiếng toàn trường.

Vì... tôi lại thấy những thứ đó rồi.

02.

Giáo viên chủ nhiệm lớp tôi là cô Quan, dạy môn tiếng Anh.

Thầy Lý dạy thể dục, là chồng của cô Quan.

Mỗi khi thầy Lý bị ốm, cô Quan sẽ thay thế dạy tiết thể dục.

Buổi trưa, cô Quan tao nhã đọc bài tiếng Anh, phát âm Anh-Anh chuẩn mực vang khắp lớp.

Nghe đến mức... ai nấy đều buồn ngủ rũ rượi.

Chỉ riêng tôi là tỉnh như sáo, mắt dán ch/ặt lên cái quạt trần trên đầu cô, không thể chợp mắt.

“Đừng rơi xuống, đừng rơi xuống, đừng rơi xuống…”

Trên quạt trần, th* th/ể của một đàn anh đang treo lủng lẳng, chân đung đưa qua lại.

Mỗi lần đung đưa là lại chạm vào mặt cô giáo tiếng Anh.

Đôi giày thể thao trên đầu ngón chân anh ấy đã lỏng dây, bất cứ lúc nào lúc nào cũng có thể rớt xuống.

Tôi bị ám ảnh bởi sự chỉnh chu, nên chỉ có thể chăm chăm cầu nguyện giày đừng rơi xuống.

Nhưng cuối cùng… đôi giày ấy vẫn rơi.

Bịch - rơi trúng mũi cô giáo tiếng Anh, sau đó lăn xuống đất.

Đang giảng bài bình thường, cô đột nhiên gi/ật nảy người.

Đưa tay sờ mũi - m/áu chảy rồi.

Cô cau mày, lấy khăn giấy lau m/áu, lẩm bẩm:

“Lạ thật... sao mỗi lần dạy bổ túc buổi chiều, mũi lại chảy m/áu thế này…”

Tôi nhìn vẻ mặt khó hiểu của cô, do dự định mở miệng:

“Cô ơi, em…”

Đúng lúc đó, th* th/ể đàn anh treo trên quạt trần chợt quay đầu lại, trừng mắt nhìn tôi.

Ánh mắt ấy… như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.

Tôi cắn răng, cuối cùng nuốt lời định nói vào lòng.

“Cô ơi, em muốn đi vệ sinh.”

Cô giáo lườm tôi một cái đầy kh/inh thường:

“Đi nhanh đi! Lười biếng thì hay mắc tiểu!”

Rồi phẩy tay:

“Thôi, tiết này các em tự học đi!”

Cô rời khỏi lớp, còn quay đầu m/ắng tôi:

“Thẩm Đồng, em có thể bớt khiến người ta lo lắng không?”

“Em là người đứng đầu kỳ thi đầu vào đó, cô phải năn nỉ mãi mới xin được em về lớp mình, giờ em thành ra thế này…”

Tôi trốn vào phòng vệ sinh, bịt tai lại.

“Đừng m/ắng nữa… đừng m/ắng nữa…”

Ngay lúc đó, dưới chân tôi vang lên một giọng nói:

“Đừng ồn nữa! Đừng ồn nữa!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm