Đến chập tối, Khương Trì đặt tay cầm xuống, dụi dụi mắt rồi đột nhiên hỏi: "Thẩm Độ, tại sao anh lại không muốn hủy hôn?"
Câu hỏi này đến quá bất ngờ, tôi còn chưa kịp sắp xếp ngôn từ thì Ngân Hôi đã trả lời thay rồi.
Nó đứng dậy từ dưới sàn, đi đến trước mặt Khương Trì, cúi đầu xuống, dùng chóp mũi chạm nhẹ vào con chuột hamster đang nằm trên đầu gối cậu ấy, rồi ngước mắt nhìn Khương Trì, trong cổ họng phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp.
Dịch ra có nghĩa là: Bởi vì thích.
Khương Trì dường như đã hiểu.
Đôi má cậu ấy từ từ ửng lên một tầng phấn hồng nhạt, ngón tay vô thức vuốt ve lớp lông trên lưng con chuột hamster, giọng nói trở nên nhẹ và mềm hơn lúc nãy: "Chỉ vì thế thôi sao?"
"Không chỉ có vậy."
"Còn gì nữa?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định nói thật: "Bởi vì thấy cậu rất đặc biệt, nhất là... cái bản PowerPoint kia."
Khương Trì sững sờ một chút, rồi cầm gối tựa trên ghế sofa ném vào người tôi.
Lực rất nhẹ, giống như bị mèo vỗ một cái.
"Không được nhắc đến cái PowerPoint đó nữa," cậu ấy vùi mặt vào gối tựa, "Đó là việc ng/u ngốc nhất mà tôi từng làm trong đời."
"Tôi lại thấy nó rất lợi hại," tôi nói, "43 trang, logic rõ ràng, số liệu chi tiết. Nếu cậu không làm dẫn đường thì có thể đi làm chuyên gia tính toán."
Cậu ấy để lộ một con mắt từ sau gối tựa để nhìn tôi, con ngươi sau gọng kính đen và sáng, như hai quân cờ vừa được rửa qua nước.
Đôi môi cậu ấy mấp máy, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ ép chiếc gối vào mặt, phát ra một tiếng thở dài đầy vẻ cam chịu.
Cậu ấy nói: "Anh đúng là một người kỳ lạ."
Đêm hôm đó, tôi lại nghe thấy tiếng động.
Không phải tiếng hét, mà là tiếng bước chân nhẹ nhàng, thận trọng hơn.
Tiếng bước chân đó đi ra từ hướng phòng khách, nhẹ nhàng đi dọc hành lang, dừng lại ở nhà bếp một chút rồi rẽ vào phòng khách.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, bước chân nhẹ tênh đi đến cửa phòng ngủ, nhìn qua khe cửa ra ngoài.
Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ, ánh sáng mờ ảo nhưng đủ để tôi nhìn rõ mọi thứ.
Khương Trì đứng giữa phòng khách, mặc một chiếc áo phông cũ rộng hơn hai cỡ, cổ áo lệch sang một bên vai, để lộ mảng da trắng quá mức và một đường xươ/ng quai xanh rõ nét.
Cậu ấy không đeo kính, tóc tai rối bời như cái tổ chim vừa bị gió thổi qua, cả người trông như đang trong trạng thái mộng du giữa đêm.
Nhưng việc cậu ấy đang làm không giống mộng du chút nào.
Cậu ấy ngồi xổm trước mặt Ngân Hôi, dùng một ngón tay chọc chọc vào chóp mũi nó.
Ngân Hôi nằm trên thảm, vẻ mặt ngơ ngác để cậu ấy chọc, đôi tai ép ra sau thành hình tai máy bay, cái đuôi cũng kẹp ch/ặt gi/ữa hai ch/ân sau.
"Anh," Khương Trì hạ thấp giọng, dùng một tông giọng mà cậu ấy tự cho là uy nghiêm nhưng thực tế lại chẳng hề có khí thế chút nào nói với Ngân Hôi.
"Không được tha Niên Cao nữa. Nó là của tôi, anh muốn chơi với nó thì phải được sự đồng ý của tôi, biết chưa?"
Ngân Hôi chớp chớp mắt.
"Chớp mắt coi như anh đã đồng ý rồi đó," Khương Trì nói rồi lại chọc vào chóp mũi Ngân Hôi một cái, "Đây là cảnh cáo lần thứ nhất, lần thứ hai tái phạm tôi sẽ nh/ốt anh ở ngoài cửa."
Ngân Hôi phát ra một ti/ếng r/ên rỉ nhỏ xíu từ trong cổ họng, như thể đang c/ầu x/in.
Niên Cao thò đầu ra từ cổ áo phông của Khương Trì, tò mò nhìn chủ nhân của mình đang dạy dỗ một con sói khổng lồ to gấp mấy trăm lần mình, cái mũi nhỏ khịt khịt hai cái rồi ngáp một cái, tiếp tục ngủ.
Khương Trì dạy dỗ xong xuôi thì hài lòng đứng dậy, xoay người lại, và rồi, cậu ấy nhìn thấy tôi.