Năm đó, vào năm thứ hai tôi và Cố Thâm bên nhau, mẹ tôi đã phát hiện ra mối qu/an h/ệ bất thường giữa chúng tôi.
Bà tổ chức cho tôi một bữa tiệc sinh nhật vô cùng hoành tráng, đồng thời giấu tôi gửi thiệp mời cho hắn.
Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in ánh mắt chùn bước của Cố Thâm năm hai mươi tuổi, khi hắn nhìn thấy tôi khoác lên mình bộ vest đuôi tôm, đứng trước tháp champagne lộng lẫy phía sau.
Mẹ tôi tươi cười bước đến trước mặt hắn. Nụ cười thì hiền từ, nhưng ánh mắt lại lạnh nhạt, bà dùng những lời lẽ thanh lịch nhất để cảnh cáo hắn rằng, hắn vốn dĩ không hề xứng với tôi.
Tôi nhìn ánh mắt thiếu niên ấy cứ mờ dần đi, nhìn nước mắt hắn rõ ràng đang chực trào nơi khóe mi mà vẫn cố chấp giữ thẳng lưng. Cho đến tận giây phút cuối cùng, khi mẹ tôi ghé sát tai hắn nói một câu gì đó, hắn mới dùng ánh mắt bi thương đến tuyệt vọng nhìn tôi một cái, rồi quay ngoắt đi, rảo bước rời khỏi sảnh tiệc.
Hắn quay đầu quá mạnh, hất văng cả giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay tôi, độ nóng ấy bỏng rát đến kinh người.
"Cố Thâm."
Tôi muốn tiến lên đuổi theo hắn, nhưng lại bị mẹ níu ch/ặt cánh tay.
"Dưới ánh mắt bao người, con định chạy theo một người đàn ông ra ngoài sao?
"Thể diện của gia tộc, tiền đồ của con, con đều không cần nữa ư!"
Mẹ tôi vốn dĩ luôn là một người mẹ hiền từ. Đây là lần duy nhất, bà dùng giọng điệu chất vấn này để ép tôi phải đưa ra lựa chọn.
Tôi đảo mắt nhìn những vị khách đang đổ dồn ánh nhìn về phía mình, cuối cùng vẫn chọn cách thỏa hiệp.
"Con sẽ c/ắt đ/ứt liên lạc với em ấy." Tôi quay lại nhìn mẹ, "Nhưng mẹ không nên tự ý chủ trương, làm nh/ục em ấy như vậy."
Mẹ tôi khẽ cười nhạt: "Đối với kẻ muốn h/ủy ho/ại con trai mẹ, có s/ỉ nh/ục thế nào cũng chẳng ngoa."
Sau chuyện đó, quả thực chúng tôi đã c/ắt đ/ứt liên lạc một thời gian.
Thế nhưng hai tháng sau, tôi nhận được điện thoại của Cố Thâm. Hắn đang ở sân bay, giọng nghẹn ngào hỏi tôi liệu có thể gặp mặt hắn lần cuối được không.
Tôi đã do dự, rồi lại hối h/ận. Trong hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi ấy, tôi đã đưa ra quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời.
Cuối cùng, tôi vì hắn mà ép dừng một chuyến bay, chuyện hoang đường ấy ầm ĩ đến mức cả giới thượng lưu Bắc Kinh đều biết.
Năm 28 tuổi, tôi từ bỏ mọi thứ để giữ Cố Thâm lại bên mình.