Con người đúng là sợ gì gặp nấy.

Tôi đúng là xui xẻo bị mẹ kế boss bắt được, trong lòng không nhịn được buột miệng ch/ửi thề.

Cực kỳ phẫn nộ vì sao thẻ kỹ năng của mình không phải là kỹ năng chạy trốn hay tấn công.

Ngay khi mẹ kế há mồm m/áu me định cắn tôi, tôi thẳng cẳng đ/á vào eo bả.

Tôi tưởng dù sắp ch*t vì bệ/nh nhưng đàn ông đ/á mạnh một cước ít nhất cũng đẩy lùi được nữ boss thấp hơn mình.

Kết quả cú đ/á như đạp phải tảng đ/á khổng lồ.

Cứng ngắc và nặng trịch.

Ngược lại khiến tôi mất đà ngã văng ra, miệng ăn đầy đất với sỏi đ/á.

Tôi vội vàng lắp bắp: "Ông nội c/ứu cháu!"

Chẳng ai hiện ra c/ứu viện, im phăng phắc.

Chắc do miệng đầy đất nên phát âm không rõ.

Mẹ kiếp!

Thi chứng chỉ tiếng Phổ thông còn không khắt khe thế!

May là nhờ cú ngã này, vô tình né được cú đớp của mẹ kế.

Luôn tiện kéo cả ả đổ theo.

Tôi vặn người đứng dậy, cắn răng chạy về phía căn lều gỗ với tốc độ cao nhất đời.

[Chú ý, người chơi Đoàn Nhiên, sinh mạng còn 6.]

Mấy? 6?

Ch*t đến nơi rồi!

Vừa nhổ mấy viên sỏi trong miệng, tôi định dùng thẻ kỹ năng thì ng/ực đ/au như bóp nghẹt.

Hoa mắt chóng mặt, chưa kịp nhổ hết đ/á đã suýt ngất xỉu.

Mẹ kế từ từ đứng dậy, cười gằn:

"Con yêu, sao con dám không nghe lời?"

"Dám chống lại người lớn trong nhà, con cần được giáo dục lại đây..."

Vừa cười, vừa đuổi theo với tốc độ kinh h/ồn.

Chưa kịp chạy hai bước, lưng đã trúng đò/n mãnh lực.

Cả người văng đ/ập vào thân cây.

Không đùa đâu.

Tôi cảm giác n/ội tạ/ng như vỡ vụn.

Trượt dọc thân cây, từng đợt đ/au đớn khiến tôi ho sặc sụa, m/áu lẫn đất cát phun ra.

Mắt nhuốm màu đỏ, đứng không nổi, thở không ra hơi.

Đau.

Từng tế bào như bị l/ột da.

Đau hơn hóa trị, sinh mạng tụt không phanh.

[Chú ý, người chơi Đoàn Nhiên, sinh mạng còn 5.]

[Chú ý, người chơi Đoàn Nhiên, sinh mạng còn 1.]

Mẹ kế bước gần lại phía tôi, li /ếm bộ hàm răng gỉ m/áu.

Dòng nước dãi hôi thối chảy xuống chiếc váy, thoạt cảm thấy gh/ê t/ởm.

Ả dùng ngón tay nhăn nheo sờ mặt tôi, giọng the thé:

"Dù con sắp ch*t, nhưng đôi mắt ngâm phô mai sẽ rất ngon."

"Chiếc mũi nướng vàng ruộm cũng hấp dẫn."

"Ôi con yêu, có ai khen miệng con mềm thơm chưa~"

Tôi gạt m/áu trên mép: "Có..."

Mẹ kế mắt sáng rỡ: "Ai vậy?"

"Bạn trai cũ... nó bảo rất ngọt."

"Tội nghiệp, chắc nó hay cắn môi con lắm?"

"Tôi... thích... mắc mớ gì bà?"

"Đáng tiếc, giờ miệng con thuộc về bụng ta rồi!"

Ả gầm gừ lao tới.

Trong tích tắc, tôi gào thét:

"Ông nội c/ứu cháu!"

Bóng người cao lớn hiện ra.

Nhìn thân thể đầy m/áu của tôi, Bùi Thanh Yến đồng tử co rút, giáng ngay cú đ/ấm vào mẹ kế.

Nhờ thị lực tốt, tôi thấy tay hắn hóa thành kim loại.

Thẻ kỹ năng của hắn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
4 Chó cắn mẹ Chương 8
5 Bình an vô sự Chương 7
6 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
7 Đứa trẻ già Chương 15
10 Nữ Vượn Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm