Lặng lẽ gặp nhau

Chương 11

19/01/2026 18:15

Tôi chưa bao giờ rối bời đến thế.

Cậu ấy là người chủ động, nhưng lại là kẻ phải chịu đựng.

Rõ ràng tôi mới là người được lợi, vậy mà lại cảm thấy như mình bị cưỡng ép.

Dây xích trên tay đã được cởi bỏ, đôi tay tôi buông thõng xuống một cách vô lực.

Sao mọi chuyện lại đi đến bước này?

Cậu ấy chẳng phải rất gh/ét tôi sao?

Trong đầu lóe lên cảnh cậu ấy từng nói tôi khiến cậu ấy gh/ê t/ởm.

Thế mà giờ đây, cậu ấy lại vừa cưỡng ép vừa c/ầu x/in tôi đá/nh dấu tạm thời cậu ấy.

Tôi không đồng ý.

Nếu thực sự đá/nh dấu, người khác sẽ nhìn cậu ấy thế nào đây.

Tôi ngồi bật dậy khỏi giường.

Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn 10 giờ rồi.

Đứng dậy mặc quần áo chỉn chu.

Ngoái lại nhìn chiếc giường tan hoang, căn phòng ngập tràn mùi hương đặc trưng của cả hai.

Tôi từ từ đóng cánh cửa lại.

Đêm qua chỉ là nhất thời nông nổi, đầu óc không tỉnh táo mà thôi.

Tôi cũng vậy.

Cứ gặp cậu ấy là lại trở nên thảm hại.

Coi như một t/ai n/ạn ngoài ý muốn, khép lại mối duyên n/ợ bảy năm.

"Sao cậu dậy rồi?"

Tương Diệc Cẩn đột nhiên xuất hiện, trên tay còn bưng một bát cháo.

Rõ ràng là mang cho tôi.

Tôi quay mặt đi chỗ khác, tránh nhìn thẳng vào cậu ấy kẻo lại mềm lòng trước chiêu trò ngọt ngào, khẽ nói:

"Tôi phải về rồi."

"Ăn xong chùi mép rồi tính chạy à?"

Tôi ngơ ngác, mở to đôi mắt tròn xoe.

Ánh mắt như muốn gửi đi thông điệp: "Ngược lại thì có, người bị ăn sạch không chừa là tôi mới đúng."

Tương Diệc Cẩn đương nhiên nhận được tín hiệu, cậu ấy khẽ cười một tiếng, đẩy bát cháo về phía ngựk tôi.

Tôi đỡ lấy.

Chỉ nghe cậu ấy nói: "Cậu cũng biết mình không được à."

Rồi quay người đi thẳng về thư phòng.

Trời ạ.

Bát cháo trên tay bỗng chốc mất ngon.

Đây nào phải cháo chứ, đây như là sự s/ỉ nh/ục dành cho năng lực của tôi vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm