KẾ HOẠCH QUYẾN RŨ

Chương 2

05/02/2026 16:51

Tôi khẽ ho một tiếng: "Cậu Thẩm thấy giữa hai ta, ai giống kẻ bi/ến th/ái hơn?" Nhân lúc anh đang ngẩn ngơ, tôi vùng khỏi giường tìm lại sự tự do.

Thẩm Yến Tông vẫn giữ nguyên tư thế kìm kẹp ấy, ngây người ngồi trên giường. Tôi xoay người đi vào bếp, bưng hai ly sữa mà dì giúp việc đã hâm nóng sẵn. Hương sữa ấm áp làm trái tim đang rạo rực dịu đi đôi chút. Nhưng vẫn chưa đủ.

Tôi cầm ly sữa "có thêm gia vị" đưa đến trước mặt Thẩm Yến Tông. Anh đã lấy lại dáng vẻ thường ngày, đứng bên cạnh giường, cơn gi/ận cũng đã tiêu tan quá nửa. Tôi nở một nụ cười mà bản thân tự cho là rất thân thiện, "Uống sữa không? Giúp dễ ngủ đấy." Uống đi. Nếu không uống...

Tôi vô thức liếc nhìn chiếc balo đen mà mình quăng cạnh ghế sofa. Kế hoạch C sẽ có chút thô lỗ đấy.

Thẩm Yến Tông nhìn tôi cười, hơi ngẩn người. Ánh mắt anh chậm rãi dời xuống yết hầu tôi, thần sắc có chút kỳ lạ, "Tôi..."

Đôi môi đẹp đẽ mấp máy, cuối cùng lại chẳng nói gì. Để Thẩm Yến Tông buông lỏng cảnh giác mà mau chóng uống hết, tôi mỉm cười: "Anh nói đúng, nghĩ kỹ lại thì hai thằng đàn ông ôm nhau đúng là t/ởm thật."

"Huống hồ hai ta kết hôn vốn chẳng dính dáng gì đến tình cảm, toàn bộ là vì lợi ích, không cần thiết phải khiến qu/an h/ệ căng thẳng như vậy. Sau này chúng ta là anh em, tôi có nhu cầu sẽ tìm người khác giúp đỡ giải quyết, anh cứ yên tâm."

"Uống mau đi, uống xong còn đi ngủ."

Thẩm Yến Tông nghe thấy lời hứa của tôi, khẽ nhếch môi cười: "Ôn Nguyễn, cậu tốt nhất là nên nói được làm được." Nói đoạn, anh ngửa cổ uống cạn ly sữa. Xong xuôi liền im lặng trở về giường, quấn chăn thành một kén nhỏ, xoay lưng về phía tôi.

4.

Trong lúc chờ t.h.u.ố.c phát huy tác dụng, tôi đi vào nhà vệ sinh.

Nhìn vào gương, tôi mới hiểu tại sao ban nãy thần sắc Thẩm Yến Tông lại thiếu tự nhiên đến thế khi nhìn mình. Làn da của tôi cực kỳ nh.ạy cả.m, lại dễ để lại dấu vết. Dù lúc nãy Thẩm Yến Tông không dùng quá nhiều sức, nhưng chung quy vẫn là một người đàn ông có lực tay lớn.

Nơi yết hầu nhô lên đã in hằn dấu ngón tay của anh. Mà làn da trắng lạnh này lại khiến bất kỳ vết đỏ hay bầm tím nào cũng trở nên nổi bần bật.

Tôi nhận ra bản thân mình đang hơi bi/ến th/ái hóa. Tôi thế mà lại thích vết hằn mà Thẩm Yến Tông để lại trên người mình. M/a xui q/uỷ khiến thế nào, tôi lại giơ tay đặt lên dấu tay của anh, dùng lực nhấn sâu thêm cho rõ nét.

Lúc quay lại phòng, Thẩm Yến Tông đã ngủ say.

Tôi vén chăn, dứt khoát leo thẳng vào lòng anh. Trước khi lên giường, tôi đã tắm nước lạnh thêm lần nữa để cố dập tắt sự rạo rực bất an trong người. Nhưng chẳng ăn thua.

Chỉ cần nghe thấy nhịp thở đều đặn của anh, tôi đã không thể kh/ống ch/ế nổi mình nữa. Tôi vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc đầy sức mạnh của anh. Đúng như dự đoán, da thịt nóng hổi, độ cứng vừa phải.

Cảm giác nôn nóng, ngứa ngáy trong lòng như thủy triều từ từ rút xuống. Tôi ngang nhiên "ăn đậu hũ", tham lam hít hà mùi hương trên người anh. Cả thân x/á/c lẫn tâm h/ồn đều được vỗ về đôi đường.

Gương mặt kia khi ngủ không còn vẻ sắc sảo như lúc thức, trông có chút ôn hòa, ngoan ngoãn. Tôi khẽ đặt một nụ hôn lên cổ anh, nhắm mắt lại tự trấn an bản thân: Mình không phải kẻ l/ưu m/a/nh. Thẩm Yến Tông chẳng qua chỉ đang thực hiện nghĩa vụ mà một người chồng nên làm thôi. Đó là thỏa mãn tôi.

Tôi vốn là người có khả năng tự chủ cực cao, chỉ cần anh ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ không làm gì quá đáng với anh đâu.

5.

Bản hợp đồng hôn nhân do hai nhà cùng thương thảo phần lớn đều nghiêng về phía tôi. Thẩm Yến Tông phải tuân thủ giao ước mỗi tháng ở nhà ít nhất mười ngày, cùng tôi chung giường chung gối. Không được phản kháng.

Để anh biết nghe lời, mẹ Thẩm đã hào phóng giao toàn bộ tài sản của Thẩm Yến Tông cho tôi tạm thời quản lý, bao gồm cả siêu xe và bất động sản. Đây cũng chính là lý do khiến Thẩm Yến Tông cực kỳ chán gh/ét tôi.

Nhưng chẳng sao cả. Sự hứng thú của tôi đối với anh đủ lớn để bao dung cho những trò ngang ngược ấy. Huống hồ anh còn kém tôi ba tuổi, chưa hiểu chuyện, tôi có thể từ từ dạy bảo.

Để không làm anh phát phiền ngay ngày đầu tiên sau đám cưới, tôi đã dậy thật sớm khi trời còn chưa sáng để đi chạy bộ. Tôi còn dời gối sang tận mép giường bên kia, chăn gối được tôi xếp thành một dải phân cách "vạch kẻ biên giới" ở giữa. Tạo ra một hiện trường giả rằng: Tuy ngủ cùng nhau nhưng tôi rất tôn trọng và không hề chạm vào người anh.

Nước chảy đ/á mòn. Tôi muốn kẻ được gọi là "vô tính" này phải từ từ chấp nhận bệ/nh tình của tôi, thích nghi với sự hiện diện của tôi. Còn chuyện ly hôn ư...?

Lúc lợi dụng tôi, anh nên nghĩ tới chuyện trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí.

6.

Chạy bộ xong, tôi tắm rửa sơ qua. Lúc bước ra ngoài, Thẩm Yến Tông đã tỉnh.

Mái tóc xoăn màu vàng nhạt mềm mại rũ xuống, làm dịu đi những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt, toát ra vài phần ngây thơ, mơ màng. Trông cứ như một chú ch.ó cỡ lớn vậy. Tôi rất muốn xoa đầu anh, nhưng đã kìm lại được mà không tiến tới.

Thẩm Yến Tông đang nhìn chằm chằm vào "vạch biên giới" trên giường mà ngẩn người. Nghe thấy tiếng động, anh khẽ liếc nhìn tôi. Một ánh nhìn như mang theo móc câu, chẳng tốn chút sức lực nào đã khiến tôi liên tục nhớ lại hơi ấm và mùi vị của anh đêm qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm