"Đứa trẻ nhà tôi cũng bị đ.á.n.h không nhẹ, các người cứ một mực đòi chúng tôi xin lỗi đền tiền, tôi cứ ngỡ toàn bộ là lỗi của đứa nhỏ nhà tôi không đấy." Nghe thấy cách xưng hô này, chân mày Quý Di Tinh khẽ cử động, nó nhìn tôi nhưng không nói gì. Thú thật, tôi chẳng muốn gọi nó như vậy, cũng chưa từng coi nó là đứa trẻ nhà mình. Chỉ là trong ngữ cảnh này, những lời đó tự nhiên tuôn ra thôi. So với việc chán gh/ét Quý Di Tinh, tôi càng gh/ét việc phải chịu nhục hơn.
Qu/an h/ệ giữa người với người trên đời này là vậy, anh lùi một bước họ tiến một dặm, anh hung hăng không nhường nửa bước, họ lại tự khắc biết điều mà an phận thủ thường. Cả hai đứa trẻ đều không chịu nói ra nguyên nhân thực sự của cuộc ẩu đả, thương tích lại ngang nhau, cuối cùng mọi chuyện kết thúc một cách mơ hồ, qua loa đại khái.
Rời khỏi văn phòng, tôi sải bước đi trước, Quý Di Tinh lủi thủi theo sau. Hai người im lặng đi được một lúc, nó mới mở lời gọi tôi, "Chú nhỏ."
Tôi hơi nghiêng mình nhìn vẻ mặt có phần ngây ngô của nó. Dường như trong ngày hôm nay, tôi thực sự đã trở thành phụ huynh của nó, trở thành chỗ dựa sẵn sàng che chở và đòi lại công bằng cho nó. Nó mím môi, nhỏ giọng nói: "Cậu ta bắt cháu cho chép bài lúc thi. Cháu không chịu, cậu ta m/ắng cháu là đồ tạp chủng không cha không mẹ. Thế là hai đứa đ.á.n.h nhau."
Nó còn quá trẻ, quá non nớt, có lẽ ngay cả bản thân nó cũng không nhận ra sự yếu đuối muốn tìm cầu an ủi trong ánh mắt đã tràn ngập không gian xung quanh. Tôi bước lại gần, lần đầu tiên nhẹ nhàng xoa đầu nó. Một động tác dịu dàng đầy tính vỗ về khiến nó trợn tròn mắt. Đôi đồng t.ử trong veo như lưu ly lộ rõ vẻ ỷ lại thuần khiết, "Thấy uất ức lắm phải không?"
Nó khựng lại, rồi khẽ gật đầu đến mức khó có thể nhận ra.
Tôi không kìm được mà bật cười thành tiếng. Giữa vẻ mặt đang dần trở nên ngơ ngác của nó, tôi buông lời: "Nhưng cậu ta nói có gì sai đâu?"
"Cháu vốn dĩ là một đứa tạp chủng không cha không mẹ, chẳng ai yêu thương mà." Tôi tận mắt nhìn thấy cơ thể nó cứng đờ lại, như thể vừa bị những cây kim tẩm đ/ộc đ.â.m vào. Trong mắt nó tích tụ một tầng sương m/ù. Đã rất nhiều năm rồi tôi không thấy nó khóc, kể từ buổi chiều muộn tôi dẫn nó rời khỏi linh đường năm ấy, hóa ra đã trôi qua lâu đến vậy.
Tôi thấy khoái lạc vì sự trả th/ù đ/ộc á/c của mình, nhưng trong lòng lại có một tiếng nói nhỏ bé thốt lên sự kháng cự yếu ớt. Tôi thu tay lại, đút túi quần đứng trước mặt nó. Trên gương mặt xinh đẹp bắt đầu trổ mã ấy, nước mắt lã chã rơi, lăn dài xuống cổ như thể sẽ không bao giờ dứt.
Có thứ gì đó vào khoảnh khắc này đã hoàn toàn vỡ nát, dù có thế nào cũng không thể hàn gắn lại nguyên vẹn được nữa. Giọng nói của nó r/un r/ẩy, nức nở, mang theo sự sụp đổ không thể kìm nén: "Chú có thể... đừng đối xử với cháu như vậy không?"
Tôi nhìn nó chằm chằm, độ cong nơi khóe miệng dần bình lặng lại. Một ý nghĩ chợt loé qua trong đầu: Quý Di Tinh, thật đáng thương.
6.
Đêm đó tôi đã gặp một cơn á/c mộng.
Lần đầu tiên tôi mơ thấy Quý Di Tinh. Tôi thấy đứa nhỏ ấy đứng trước linh cữu của anh trai mình. Khi tôi bước đến định dẫn nó đi, nó vừa khóc vừa lùi lại. Giọng nó bi thiết đến tột cùng: "Cháu c/ầu x/in chú, đừng đối xử với cháu như vậy!"
Sau đó, nó quay người tông mạnh vào linh đài, m.á.u b.ắ.n tung tóe lên mặt tôi, nóng hổi đến rát bỏng. Tôi gi/ật mình tỉnh giấc.
Tôi bật dậy, trời đã sáng rõ, bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập. Tôi gọi chú Liễu vào: "Có chuyện gì thế? Bên ngoài sao ồn ào vậy?"
Chú Liễu đáp: "Cậu Di Tinh ốm rồi, tôi đang gọi bác sĩ đến xem."
Ông mang quần áo lại bên giường cho tôi.
Tôi vừa đứng dậy vừa hỏi: "Sao lại thế?"
"Bác sĩ Hàn nói cậu ấy bị phát sốt cao, đã cho truyền nước rồi. Hôm nay cậu ấy xin nghỉ học, đang ngủ trong phòng."
Tôi ừ một tiếng, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì, thong thả cài từng chiếc cúc áo sơ mi. Chú Liễu giúp tôi chỉnh lại gấu áo rồi bảo: "Hôm nay cậu dậy muộn, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi, cậu ăn nhanh rồi còn đến công ty."
"Được."
Sau khi ăn xong, các dì giúp việc vào bếp dọn dẹp, chú Liễu ra vườn sau tưới hoa, còn tôi vẫn ngồi bên bàn ăn không vội rời đi.
Tôi ngước mắt nhìn lên căn phòng đang đóng ch/ặt cửa ở tầng hai. Có lẽ vì dư âm từ cơn á/c mộng lúc sáng, hình ảnh Quý Di Tinh c.h.ế.t đi quá mức ám ảnh. Cuối cùng, tôi vẫn bước về phía phòng của nó. Nó đang nhắm mắt, trông có vẻ như đang ngủ rất yên bình.
Tôi đứng bên giường một lúc, nó vẫn không tỉnh. Da nó rất trắng, trắng đến mức có thể nhìn thấy những mạch m.á.u xanh tím dưới lớp da cánh tay. Vì đang sốt nên gò má nó ửng hồng, chân mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt có vẻ chẳng thoải mái gì.
Giống như bất kỳ ai khi biết người bên cạnh đang sốt, tôi vô thức đưa tay sờ lên trán nó. Nhiệt độ truyền đến lòng bàn tay nóng rẫy, hệt như dòng m.á.u nóng hổi phun trào trong giấc mơ kia.
Tôi thu tay lại, nhìn gương mặt bệ/nh tật đáng thương của nó, tiếng nói nhỏ bé trong lòng bắt đầu lớn dần lên. Nó vốn vô tội, cũng rất mong manh, tôi biết rõ điều đó. Rốt cuộc đến bao giờ, tôi mới có thể ngừng gi/ận lây sang nó đây?