Trái Tim Trễ Nhịp

Chương 7

30/03/2025 11:39

Thực ra cũng chẳng cần phải làm quá lên một bức ảnh, Phí Vân Lương này tuy không có gì khác nhưng thể diện và qu/an h/ệ xã hội vẫn còn chút ít. Chỉ cần tôi ra mặt giúp Lâm Nhược Tuyền kết nối mối qu/an h/ệ, để cô ấy tiếp cận những nguồn lực mà trước đây tuyệt đối không thể chạm tới, mọi người tự khắc sẽ hiểu ý của ta. Tiểu Phàn tổng bên giải trí Vân Thâm dù có không vui cũng không dám vì một người phụ nữ mà tới gây phiền toái cho tôi. Vậy nên chuyện này không khó, tối đa chỉ hơi phiền phức, cái khó lại là việc tôi và Lâm Nhược Tuyền giả hẹn hò làm sao qua mặt được lão Phí.

Bố tôi tuy sau khi về hưu đắm chìm vào nhảy quảng trường và phim truyền hình ngôn tình, thỉnh thoảng làm vài chuyện linh tinh, nhưng trong lòng vẫn sáng như gương. Ông tin vào paparazzi và hot search bởi ông muốn tin thôi. Nhưng điều đó không có nghĩa ông sẽ tin ngay vào chuyện tôi đột nhiên công bố hẹn hò với Lâm Nhược Tuyền. Rốt cuộc trước giờ tôi luôn nói không thích người ta mà. Ông ắt hẳn đang nghi ngờ tôi lừa mình.

Quả nhiên, lão gia bắt tôi cuối tuần đưa Lâm Nhược Tuyền về nhà ăn cơm. Đích thị là cái bẫy ông giăng ra, trước khi vào cửa tôi dặn đi dặn lại Lâm Nhược Tuyền: "Cô nhất định phải dùng hết khả năng diễn xuất cả đời, không được lơ là dù một giây, càng không được để bị lừa bởi vẻ ngoài hiền lành của bố tôi, lão gia tinh lắm."

"Yên tâm đi, diễn xuất vốn là nghề của em mà." Lâm Nhược Tuyền khoác tay tôi, nở nụ cười ngọt ngào. Ừm... trông cũng có vẻ giống thật đấy. Tôi yên tâm bấm chuông cửa.

Vừa bước vào đã thấy Bùi Á đang uống trà cùng bố tôi. Hắn cầm chén trà nhìn sang, ánh mắt dừng lại ở chỗ Lâm Nhược Tuyền khoác tay tôi, khẽ nheo mắt. Lâm Nhược Tuyền nghe lời tôi, đương nhiên tỏ ra thân mật, thoải mái chào hỏi hai người. ...Sao tự nhiên tôi cảm thấy diễn xuất của cô ấy hơi quá đà rồi?

"Tiểu Bùi, hóa ra anh đã về rồi à, tôi không biết." Bề ngoài tôi bình tĩnh, nhưng trong lòng bỗng dâng lên nỗi bồn chồn vô cớ. Sao lại về sớm hơn kế hoạch hai ngày! Vốn tưởng bữa cơm này sẽ không gặp hắn...

"Ừ." Bùi Á nhìn tôi thản nhiên, "Công việc xong sớm nên về sớm, vừa xuống máy bay thì nhận được điện thoại của bác Phí, nên tôi tới luôn."

"Ha ha, trùng hợp thế." Dưới ánh mắt thấu suốt của bố, tôi gắng gượng nắm tay Lâm Nhược Tuyền. "Giới thiệu lại với anh, đây là bạn gái tôi, Lâm Nhược Tuyền."

"Chào cô Lâm." Bùi Á đưa tay ra, lịch sự nắm đầu ngón tay cô ấy, giọng điệu không nồng nhiệt cũng chẳng lạnh nhạt. "Lần trước đi ăn chúng ta đã gặp rồi, tôi là trợ lý của Phí tổng."

"Ơi, đây không phải chỗ làm việc." Tôi c/ắt ngang lời Bùi Á, cười hì hì vòng tay qua vai hắn, "Tiểu Bùi thực ra là bạn thân từ nhỏ của tôi, loại tốt nhất - tốt nhất - tốt nhất đó!"

Tôi đã nịnh đến mức ấy rồi, vậy mà nghe xong, nụ cười trên mặt Bùi Á càng trở nên khuôn sáo. ...Chẳng lẽ ba chữ "tốt nhất" vẫn chưa đủ diễn tả tình cảm sâu đậm giữa chúng tôi?

Sau đó, Lâm Nhược Tuyền kéo tôi, thì thào: "Phí tổng, anh không thấy trợ lý Bùi toát ra khí chất quá mạnh sao? Diễn trước mặt anh ấy, em cảm thấy hơi run."

Tôi muốn nói: Ha ha, trùng hợp thế, tôi cũng run đây. Nhưng không thể tự dập nhuệ khí được, đành an ủi cô ấy: "Đừng lo, chuyến này mục tiêu chính là bố tôi, phía trợ lý Bùi không sao đâu, tôi lo được."

...Giỏi mới lạ! Nói ra mọi người có thể không tin, nhưng trước mặt Bùi Á, tôi đúng là kẻ nhát gan. Như lời bố tôi nói: Đây gọi là một vật hàng phục một vật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mối hận đèn xuân

Chương 6
Đích mẫu vừa mới tìm cho ta một mối nhân duyên vô cùng tốt đẹp. Chợt có một đôi nông dân tìm tới, tự xưng là thân sinh phụ mẫu của ta. Sau khi đối chất, di nương đành phải khóc lóc nhận tội. Năm xưa, ả giả mang thai để tranh sủng, từ bên ngoài mua một nữ anh hài về. Lúc này, lão gia đã sớm qua đời, đích mẫu lại vốn dĩ thương yêu chúng ta. Bèn bàn bạc riêng với nhau, chỉ cần đưa thêm chút ngân lượng đuổi đôi nông dân kia đi là xong. Mọi người đều gật đầu đồng ý. Ngờ đâu, vị đích huynh đã tập tước bỗng nhiên cười lạnh, đập vỡ chén trà. "Ta sớm đã nghi ngờ ả không phải là muội muội ruột thịt của ta." "Trong nhà các tỷ muội ai nấy đều đoan trang nhã nhặn, chỉ riêng ả là sinh ra vẻ yêu mị khinh bạc." "Nay đã biết rõ thân thế, ta tuyệt đối không thể dung thứ cho ả tiếp tục làm nhiễu loạn huyết mạch Hầu phủ." Đích huynh khăng khăng mở tông từ, bẩm báo tiên tổ, gạch tên ta ra khỏi gia phả. Mối nhân duyên đã bàn định trước đó đương nhiên cũng tan thành mây khói. Ta ký cư trong phủ, lòng đầy hoảng sợ, không biết khi nào sẽ bị đuổi ra ngoài. Sau đó, nhân lúc đích huynh xuống Giang Nam tra án. Đích mẫu vội vàng chuẩn bị cho ta một số của hồi môn lớn, lấy thân phận nghĩa nữ mà gả ta đi trong vội vã.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
10 năm vây hãm Chương 10
Lời Ngỏ Chương 6