Lớp Ngụy Trang Hoàn Hảo

Chương 5

20/03/2026 15:47

Dù đã có phát hiện lớn trong phòng kín nhưng chúng tôi vẫn phải tiếp tục lục soát căn biệt thự.

Anh em soát từ tầng một lên trên, kiểm tra kỹ lưỡng từng phòng khách, từng căn phòng, từng ngăn tủ nhưng không phát hiện thêm điểm đáng ngờ nào.

Thế nhưng khi vừa lên đến tầng bốn, Tiểu Trương bỗng kêu lên: “Đội trưởng Phương, có phát hiện!”

Chỉ thấy cửa ban công tầng bốn lúc này đang mở hé, trên lan can ban công in hằn hai dấu giày màu vàng sẫm. Từ ban công nhìn xuống, th* th/ể Vương Triển Cường nằm ngay bên dưới.

“Xem ra hắn ta nhảy từ đây xuống.” Tiểu Trương nói.

Tôi không đáp lời, mà quay vào trong tầng bốn tiếp tục xem xét.

Một lát sau, một căn phòng để đồ lọt vào tầm mắt tôi.

Trong đó chất đầy những thùng các-tông đựng rư/ợu nhưng nhìn kỹ, phía dưới bên phải trần nhà có những tia sáng le lói hắt vào.

Tôi: “Chuyển mấy thùng các-tông này ra.”

“Rõ!”

Vừa dứt lời, hai cậu cảnh sát nhanh nhẹn trèo lên dọn dẹp. Lớp giấy các-tông được chuyển đi, để lộ một ô cửa sổ trên mái.

Nhưng từ cửa sổ này xuống sàn nhà ước chừng cao khoảng 2 mét 3, 2 mét 4. Nếu không có thang hay dụng cụ hỗ trợ thì không thể nào với tới được.

Thế là chúng tôi xuống nhà tìm dụng cụ.

Tìm một lúc quả nhiên không thấy cái thang nào. Lúc này tôi sực nhớ đến những chiếc ghế ăn trong phòng ăn ở tầng một.

Thường thì ghế ăn cao khoảng 45-50cm, còn tôi cao 1m80. Như vậy là vừa tầm.

Thế nhưng khi xuống tầng một lấy ghế, tôi phát hiện chiếc ghế nằm trong cùng có chút bất thường.

Đó là loại ghế bọc da chạm trổ kiểu châu Âu, bề mặt được bọc một lớp da màu champagne rất sang trọng. Chính vì vậy chỉ cần một vết bẩn nhỏ xíu trên lớp da đó cũng sẽ hiện ra rất rõ.

Lúc này trên phần nệm da của chiếc ghế đó, tôi phát hiện có vài vết màu vàng nhạt, nằm ngay mép trước của nệm ngồi.

Thấy tôi mải mê quan sát, Tiểu Trương tỏ vẻ khó hiểu: “Đội trưởng Phương, thế này là sao?”

“Lát nữa cô sẽ biết.”

Nói xong, tôi xách chiếc ghế lên phòng để đồ trên tầng bốn.

Tôi đặt chiếc ghế ngay dưới ô cửa sổ trên mái, đứng lên đó, dùng hai tay đẩy mạnh. Tuy có hơi rít một chút nhưng ô cửa sổ cuối cùng cũng bật mở.

Nhưng lúc này tôi chưa vội trèo lên, mà bước xuống khỏi chiếc ghế.

Nhìn xuống, quả nhiên giày của tôi để lại một dấu ấn màu vàng sẫm ngay mép trước nệm ghế.

Thấy vậy, Tiểu Trương bừng tỉnh: “Chiếc ghế này trước đó từng có người giẫm lên!”

Tôi khẽ gật đầu: “Đúng vậy. Do trời vừa mưa, đường núi quanh biệt thự lầy lội nên đế giày của tôi dính bùn, để lại dấu giày màu vàng sẫm. Vết bẩn trên ghế chắc chắn do kẻ nào đó giẫm lên để lại, khi khô đi thì biến thành màu vàng nhạt.”

Tiểu Đặng: “Vậy ý anh là...”

Tôi: “Cứ lên đó xem đã.”

Nói xong, tôi trèo qua cửa sổ lên mái.

Nhưng vừa thò đầu lên, tôi gi/ật thót mình. Phía trên là mái ngói dốc đứng, vô cùng nguy hiểm. Do trận mưa lớn đêm qua, mái ngói bị rửa trôi sạch bóng, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Nhưng tôi phát hiện hai thanh chống hai bên cửa sổ đều bị cong vênh.

Thì ra đây chính là lý do khiến tôi có cảm giác rít khi đẩy ô cửa lên.

Nhưng làm thế nào mà thanh chống cửa sổ trên mái lại bị biến dạng như vậy?

Lúc này một giả thuyết lóe lên trong đầu tôi. Tôi định trườn ra phía mái ngói để nhìn cho rõ nhưng trời lại đổ mưa. Mái ngói sẽ trở nên trơn trượt, sơ sẩy một chút là trượt chân ngã xuống đất nên đành tạm dừng.

Sau đó tôi và anh em từ tầng bốn quay xuống sân tầng một, lúc này pháp y cũng đã hoàn tất khám nghiệm tử thi sơ bộ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm