Tôi đưa công chúa đến một vách đ/á, nơi một loài thực vật m/a thuật mọc. Quả của nó không có tác dụng với rồng, nhưng khiến con người chóng mặt như s/ay rư/ợu, sau đó mỗi lời nói ra đều là sự thật từ đáy lòng.

Chỉ cần công chúa ăn quả đó, tôi sẽ có cơ hội nắm thóp, khiến công chúa không thể rời xa tôi, phải quấn quýt tôi bất kể ngày đêm, cùng tôi ấp trứng rồng, nuôi rồng con.

Tôi hái một chùm quả, ngậm cành cây trong miệng, nhanh chóng bay về hang.

Khi dùng móng đẩy chùm quả về phía công chúa, tôi đe dọa:

“Trước khi bắt đầu trừng ph/ạt, em hãy ăn hết chỗ quả này! Phải ăn sạch sẽ, không thì tôi quăng em xuống giữa hồ! Đó là hồ rộng nhất và sâu nhất đại lục Tí Âu đấy!”

Không hiểu sao, sau khi tôi nói câu này, công chúa lại càng tỏ ra vui mừng hơn.

Công chúa đón lấy chùm quả, ăn một cách thanh lịch.

Tôi chăm chú nhìn cổ họng, x/á/c nhận đã nuốt xong, thì mong mỏi chờ đợi.

Nhưng trời tối mịt rồi, công chúa vẫn không có chút phản ứng nào.

Tôi sốt ruột đung đưa đuôi qua lại trước cửa hang, chịu đựng gió lạnh.

Sao có thể vô dụng chứ? Chẳng lẽ do công chúa này có thể chất quá khỏe mạnh?

Nghĩ đến khả năng này, rồng tôi ủ rũ hẳn.

Tôi càng nghĩ càng khó chịu, tức gi/ận đến nỗi biến lại thành hình người, ngưng tụ mảnh băng nhỏ cỡ bàn tay, vẽ một nhân vật tóc dài trên mặt đất rồi chọc liên tục.

Mỗi khi bị rồng khác b/ắt n/ạt, chịu thiệt thòi ở ngoài, tôi đều giải tỏa cơn gi/ận kiểu này.

Tôi chọc một cái rồi liếc một cái, chọc một cái rồi lại liếc một cái.

Công chúa bỗng nhắm mắt ôm trán:

“Sao tôi bắt đầu thấy chóng mặt thế này?”

Tác dụng của quả đã đến muộn! Mắt tôi sáng rực, vứt mảnh băng rồi phóng đến trước mặt công chúa:

“Công chúa của tôi! Ngồi xuống đi, tôi có vài câu hỏi: Em thích cái gì nhất? Gh/ét cái gì nhất? Sợ cái gì nhất?”

Một Bạch Long thông minh thực sự, phải hỏi rõ ràng từng thứ một.

Công chúa mở mắt, con người vốn có màu mực giờ tựa như chứa đầy ráng chiều, vàng rực, đẹp lạ kỳ.

Đây là tác dụng phụ của quả sao?

Nhưng tôi chưa kịp suy nghĩ sâu xa, công chúa đã nghiêm túc đáp:

“Gh/ét bọn vô lại tham lam tư lợi nhất, sợ vợ biết sự thật rồi bỏ đi nhất.”

Rồi sao nữa? Sao không nói tiếp? Tôi sốt ruột nắm lấy cổ tay công chúa.

Nhưng chưa hoàn thành động tác, tôi đã ngớ người.

Sao móng vuốt của tôi không thể ôm trọn cổ tay của người nọ? Khung xươ/ng của công chúa to thế?

Nhưng đây không phải chuyện đáng nói, tôi gặng hỏi:

“Em thích cái gì nhất?”

“Nói tôi nghe đi, tôi sẽ giúp em có được!”

“Nhưng đổi lại, tôi giúp em thì em phải trải qua mùa giao phối cũng tôi, còn phải đẻ cho tôi một quả trứng rồng!”

Con người của công chúa đột nhiên biến thành hình khe dọc, rồi ngay lập tức trở lại như cũ.

Tôi tự nhủ, đó chỉ là ảo giác thôi.

Công chúa hỏi: “Bạch Long bé nhỏ, trước tiên hãy nói cho tôi biết tên của cậu, rồi tôi sẽ trả lời.”

Tôi lập tức đáp: “Nặc Lan.”

Nhưng câu trả lời tôi nhận được là công chúa với đôi con người hoàn toàn biến thành khe dọc.

Nhìn đôi mắt ấy, tôi bỗng phát hiện mình bị một lực lượng kỳ dị nhưng ôn hòa ghim tại chỗ, không thể cử động.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chim trong lồng

Chương 16
Ta là thái giám thân cận của một bạo quân cố chấp. Sau khi lỡ uống phải rượu bị bỏ thuốc, nhân lúc bạo quân phát bệnh, thần trí không tỉnh táo, ta đã làm chuyện không nên làm với hắn. Còn mang thai con của hắn. Bạo quân nổi điên. Hắn hạ lệnh đào ba thước đất cũng phải tìm ra ả đàn bà chán sống kia, muốn đem nàng ta băm thành muôn mảnh! Ta núp trong góc, khẽ thở phào một hơi. May mà ta là thái giám. Bạo quân có nằm mơ cũng không ngờ, người cùng hắn hoan ái đêm đó… lại là nam nhân. Chỉ là… Ba tháng sau. Bạo quân nhìn bụng dưới của ta, đột nhiên như nghĩ ra điều gì: “Thôi Chiêu, dạo này ngươi… có phải béo lên rồi không?”
107
3 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bị Nhân Vật 2D Theo Dõi Rồi

Chương 3
Công là nhân vật 2D hay ghen × Thụ là nhân viên văn phòng nhạy cảm ​Lâm Nặc, một nhân viên văn phòng bình thường, tự nhiên cứ thấy như mình đang bị ai đó theo dõi, nhưng dù tìm thế nào cũng không thấy nguồn cơn của ánh nhìn ấy. ​Cho đến một hôm tan làm, cậu bị kéo vào góc tối. ​Người đàn ông hôn lên sau tai cậu, thì thầm: "Em nói đây là chỗ em muốn được hôn nhất mà." ​Câu nói này, cậu chỉ từng nói với nhân vật 2D trong game thôi. ​Xong đời rồi, hình như cậu thật sự bị nhân vật 2D theo dõi rồi. ​Lâm Nặc phủ nhận, sao có thể chứ? Làm gì có chuyện đó? Haiz, đúng là đi làm nhiều quá, con người ta dễ sinh ra hoang tưởng thật. ​Hơn nữa, nhân vật 2D Vân Dã trong game vừa nho nhã vừa dịu dàng, đời nào lại làm ra chuyện như vậy!! ​Vân Dã: Vợ mình có bộ lọc về mình dày quá, phải làm sao đây? ​Đang chờ tư vấn online, gấp lắm rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
0
Chim trong lồng Chương 16
Sát Nga Đêm Chương 15
Em là của tôi Chương 24