Trận phản công kéo dài gần 24 tiếng, dù chúng tôi tiêu diệt được không ít kẻ địch nhưng tổn thất cũng rất lớn.
Ngay lúc giằng co, một lãnh chúa tinh cầu cấp ba đã tổ chức liên quân các hành tinh xung quanh đến tiếp viện, chúng tôi trong ứng ngoài hợp, giành được thắng lợi.
Lý Văn Tiêu với tư cách là chỉ huy trận phản công, còn phải đối soát lại với tổng chỉ huy chuyến tuần tra.
Thấy tôi lái chiến hạm trà trộn vào quân bạn, hắn tức gi/ận đến mức bất chấp trường hợp mà gào lên: “Giang Vô, cậu cút về đây cho tôi!”
Tôi không ngoảnh đầu lái thẳng về phía tọa độ 4-7.
Tọa độ 4-7 là tinh cầu Huyễn Hải, hành tinh cấp bốn thứ bảy của đế quốc, quê hương của tôi và Giang Lệ.
Giang Lệ từng làm thuê ở câu lạc bộ ngầm tại đây, bị quỵt lương, bị đá/nh đ/ập, bị trói tay chân ném xuống biển.
Sau này tôi đến câu lạc bộ phóng hỏa, bị nhân viên bắt được, suýt nữa bị đá/nh ch*t, rồi lại lọt vào mắt xanh của ông chủ câu lạc bộ.
Lão ta thấy tôi lớn lên có thể b/án được giá, nên đã làm giả hồ sơ t/ử vo/ng của tôi.
Tôi bị nh/ốt lại, mỗi tuần đều bị tiêm một loại th/uốc tăng trưởng được cho là giúp đẩy nhanh quá trình phân hóa thành Omega.
Căn b/ệnh tuyến thể cũng bắt đầu từ lúc đó.
Câu lạc bộ này rất nổi tiếng.
Vừa rồi sau khi trận chiến kết thúc, tôi nghe người trong đội nói muốn tranh thủ trước khi hồi quân đi chơi một chuyến.
Người đó còn rất tự hào khoe rằng mình quen ông chủ.
Bảo rằng ông chủ đích thân gửi lời mời, cảm ơn các tinh anh Thủ tinh đã bình định bạo lo/ạn, bảo vệ tài sản cho lão.
Ông chủ câu lạc bộ là con trai út của một lãnh chúa tinh cầu cấp hai, là đại quý tộc.
Người này có chi nhánh ở rất nhiều hành tinh, thi thoảng lại đi các nơi tiêu khiển.
Những năm qua, tôi đi khắp nơi tranh giành suất thực chiến ở các hành tinh khác cũng chỉ vì muốn thử vận may tìm lão, tiếc là chưa từng gặp.
Hôm nay cuối cùng cũng...
Sau khi hạ cánh, tôi đi thẳng đến trước cửa câu lạc bộ đó.
Vì đây cũng là một trong những hành tinh nổi lo/ạn, sau khi quân bạn tiếp quản thì nơi nào cũng giới nghiêm, câu lạc bộ cũng không ngoại lệ.
Vừa bước vào, tôi đã nhìn thấy khuôn mặt xuất hiện trong vô số cơn á/c mộng.
Cái thân hình phì nhiêu đó như một con lợn mặc quần áo, đang tỏ vẻ bất mãn với đội quân bạn đến khám xét.
“Mau cút hết cho tao! Tao nói cho chúng mày biết, đám tinh anh Thủ tinh đó đều là anh em của tao, đắc tội tao là đắc tội bọn họ!”
Người xung quanh do dự, lão chủ thấy vậy liền được đà lấn tới, giơ tay định t/át người.
Tôi tiến lên nắm lấy cổ tay lão vặn ra sau, tiếng xươ/ng khớp trật vị vang lên rõ rệt.
“Á—!!!”
Tôi không nói nửa lời, tiếp tục đ/á vào kheo chân lão rồi tháo khớp vai.
Lão chủ kêu thét không ngừng.
Người lính suýt bị t/át lúc nãy vội khuyên tôi: “Anh bạn, dừng tay đi, lão này là đại quý tộc, cậu...”
Tôi quay mặt về phía anh ta.
Anh ta như nhìn thấy thứ gì đ/áng s/ợ, r/un r/ẩy không thốt nên lời.
Tôi tiếp tục ra tay, kéo lão chủ đang đ/au đớn tái mặt ra ngoài cửa.
Sau đó, tôi tung một cước đ/á lão từ bậc thang cao xuống, nhìn lão lăn như quả bóng đến tận đáy.
Bậc thang vẫn sạch sẽ tinh tươm.
Tôi nhếch mép.
B/éo đúng là tốt, chẳng thấy giọt m/áu nào, năm đó ở đây toàn là m/áu của Giang Lệ thôi.
Tôi vẫn mặc quân phục sĩ quan Thủ tinh, quân hàm không cao, may là những người khác tại hiện trường còn thấp hơn.
Họ kinh ngạc nhìn lão chủ đang lăn lộn dưới đất, rồi lại nhìn tôi, nhưng không ai dám xông lên ngăn cản.
“Câu lạc bộ này là trạm tình báo của quân nổi lo/ạn,” tôi nói, giọng không chút gợn sóng, từng bước đi xuống bậc thang, “Chủ sở hữu phạm tội phản quốc, ngoan cố chống cự, theo luật có thể b/ắn hạ tại chỗ.”
“Mày nói láo! Tao không hề— á!!! Ưm...”
Tôi dẫm lên xươ/ng ống chân lão, cúi người dùng sú/ng bịt miệng lão lại.
Tôi mỉm cười nhìn ánh mắt sợ hãi của lão: “Ngài White, còn nhớ tôi không?”
White bị nòng sú/ng đ/è cho buồn nôn, nước mắt nước mũi giàn giụa, không còn chút vẻ hống hách nào lúc nãy.
“Không nhớ sao?” Các đ/ốt ngón tay cầm sú/ng của tôi trắng bệch, cò sú/ng kêu khẽ, “Sao ông có thể không nhớ chứ, tôi ngày nào cũng nghĩ về ông đấy.”
White nghe thấy tiếng cò sú/ng, gật đầu liên hồi.
Lão nhìn tôi như nhìn một kẻ đi/ên không ổn định tâm lý, không ngừng rên ư ử.
“Thật sự nhớ ra rồi sao?” tôi hỏi.
White khó khăn rặn ra hai âm tiết méo mó: “Mu... Muse...”
Khẩu sú/ng tôi chĩa vào đầu lão run lên, tầm mắt tràn ngập sắc m/áu: “Còn dám gọi cái tên đó.”
Đột nhiên, một viên đạn xuyên qua đầu lão chủ.
Phát sú/ng rất chuẩn x/ác, chỉ b/ắn ra một tia m/áu mảnh, cái thân hình như quả núi đổ ụp xuống.
Một giọng nam nhẹ tênh vang lên: “Loại cặn bã phản quốc này nên b/ắn ch*t tại chỗ mới phải.”
Mất đi đối tượng trả th/ù, sự th/ù h/ận cuộn trào trong lồng ngựk tôi như đông cứng lại, thế nhưng nó vẫn lấp đầy cả con người tôi, khiến tôi muốn n/ổ tung mà không thể.
Đáng lẽ tôi phải là người trực tiếp bóp cò mới đúng.
Ai đã n/ổ sú/ng!
Giọng nam đó tiếp tục: “Em trai nhỏ, đừng sợ nhé, lần sau giữ tay cho vững... Ơ?! Em trai!!!”
Đối phương lao đến trước mặt tôi.
Đây là một người đàn ông chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, trợn tròn mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt chấn động.
Không đợi tôi lên tiếng, người này quay người hét lớn: “Giang Lệ, Giang Lệ, anh mau qua đây!”
“Cole, đừng có la hét.”
Một người từ ngoài vòng vây chen vào, khi nhìn thấy tôi thì sững người, rồi bước nhanh tới.
Anh ấy như muốn x/ác nhận điều gì đó, giơ tay lên rồi lại hạ xuống, siết ch/ặt nắm đ/ấm, hỏi tôi: “Em tên gì?”
Tôi mở miệng, đôi môi r/un r/ẩy vài cái mới tìm lại được giọng nói của mình: “Giang Ngô.”
“Giang trong Giang Lệ, Ngô trong cây ngô đồng.”
“Anh, em tìm anh lâu lắm rồi.”
Giang Lệ ôm chầm lấy tôi: “Xin lỗi, Tiểu Ngô, anh về muộn quá, làm em chịu khổ nhiều rồi...”
Bộ quân phục hạm đội Thủ tinh dễ thấy, thành viên hạm đội đều tốt nghiệp Học viện quân sự Thủ tinh.
Nguồn sinh viên của học viện phần lớn đến từ Thủ tinh, nguồn ngoài Thủ tinh rất ít, cơ bản bị quý tộc đ/ộc quyền.
Một đứa trẻ nghèo ở tinh cầu cấp bốn muốn trốn thoát sự truy sát, ban ngày làm thuê, ban đêm học tập, gom góp học phí, thi vào Thủ tinh, ai cũng thấy là không thể, kể cả tôi.
Nhưng lúc đó tôi chỉ còn con đường này.
Hồi nhỏ, tôi luôn làm nũng để được Giang Lệ cưng chiều, dù chỉ va vào cạnh bàn, chưa trầy da đã bắt đầu giả vờ khóc.
Nhưng giờ đây, tôi chạm vào vết s/ẹo dữ tợn trên cổ Giang Lệ, thì thầm: “Cũng không nhiều lắm, một chút thôi, chỉ là chút thử thách để được gặp lại anh thôi.”
Giang Lệ nghẹn ngào ôm ch/ặt hơn.
Tôi giơ tay ôm lại anh ấy.
Một chiếc trực thăng lướt qua đỉnh đầu, giọng nói lạnh lẽo xen lẫn gi/ận dữ vang lên giữa không trung: “Còn không buông Giang Vô ra, tôi sẽ khiến anh hối h/ận vì đã được sinh ra trên đời này.”
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
Suýt quên mất, giờ quan trọng nhất là phải giải thích thế nào với Giang Lệ về mối qu/an h/ệ với Lý Văn Tiêu.
Không thể để anh ấy biết những chuyện giữa tôi và Lý Văn Tiêu, nếu không anh ấy chắc chắn sẽ càng tự trách mình hơn.
Lý Văn Tiêu thậm chí không đợi trực thăng hạ cánh, trực tiếp mở cửa khoang nhảy xuống theo thang dây, sải bước tiến về phía tôi.
Giang Lệ buông tôi ra, xoay người lại.
Sợi dây th/ần ki/nh của tôi căng cứng, đang định giới thiệu là bạn học, thì nghe thấy Giang Lệ ngạc nhiên nói: “Tiếu Tiếu?”
Cái gì? Tôi cảm thấy như mình nghe nhầm.
“Tiếu Tiếu à, em quên rồi sao?” Giang Lệ cười vỗ vai tôi, “Cậu bé từng ở nhà chúng ta hồi nhỏ đó, em còn từng chia kẹo cho người ta mà, quên hết rồi à?”