Tôi xuống giường, âm thầm kích hoạt vòng Trừ Linh, sau đó nhìn qua mắt mèo.

[Cảnh báo cấp độ cao ở phía trước!]

[Là q/uỷ Ăn X/ác, để x/ác c.h.ế.t trong phòng không vứt sẽ chiêu dụ cái thứ này. Thứ này không có n/ão, chỉ có bản năng nuốt chửng, lần này thú vị rồi!]

Q/uỷ Ăn X/ác có hình th/ù cực kỳ kinh t/ởm. Toàn thân màu đen, không có tứ chi, một cái miệng rộng chiếm đến một phần hai cái đầu. Răng sắc bén vô cùng, có lẽ vừa ăn người xong, giờ đây cả miệng toàn là m.á.u đỏ tươi.

“Đây là con quái vật gì?” Tôi nghĩ thầm.

Tiếng va chạm càng lúc càng dữ dội, cánh cửa bắt đầu rung chuyển theo.

Trong phòng quá trống trải, không có gì để chặn cửa. Tôi liều lĩnh, trực tiếp vặn mở cửa phòng, sau đó nhanh chóng lùi ra phía sau cánh cửa.

Nhân lúc con quái vật đang gặm nhấm x/ác ch*t, tôi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.

“Chị ơi!” Cửa phòng 403 đang mở, Tống Tây đứng ở ngưỡng cửa vui vẻ cười với tôi.

Vòng Trừ Linh lại hoàn toàn không có tác dụng với cô bé!

“Chị có cần em giúp chị giải quyết cái tên phiền phức này không?” Tống Tây dùng ngón tay quấn lọn tóc, nụ cười tinh quái: “Không nói gì tức là chị đồng ý rồi nhé.”

Trong khoảnh khắc, mái tóc đen dài b.ắ.n ra như những thanh ki/ếm bén nhọn, xuyên thủng cơ thể q/uỷ Ăn X/ác rồi quấn ch/ặt lấy nó.

“Á!” Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Chỉ chưa đầy hai giây, q/uỷ Ăn X/ác bị ngh/iền n/át thành một vũng bùn th!t.

“Đồ bẩn thỉu, làm bẩn hết tóc của em rồi.” Than thở xong, Tống Tây quay đầu lại, làm nũng với tôi: “Chị ơi, cái này chị phải chịu trách nhiệm đấy!”

Tôi cười thầm trong bụng. Rõ ràng biết cô bé là một con sói khoác da cừu, nhưng tôi vẫn thấy cô bé đáng yêu vô cùng.

“Chị giúp em gội đầu nhé?”

Mắt Tống Tây sáng long lanh: “Tuyệt vời!”

Trong phòng tắm, Tống Tây cúi đầu đứng yên, tôi giơ vòi hoa sen lên từ từ làm ướt tóc cô bé: “Vòng tóc quấn quanh cổ này, không gội à?” Trên cổ Tống Tây luôn được quấn kín bằng một vòng tóc, che phủ hoàn toàn phần da cổ.

“Em bỏ ra chị đừng sợ nhé?”

“Không sợ.”

Mớ tóc tản ra. Chỉ thấy trên chiếc cổ trắng nõn của cô gái có một vòng màu tím đỏ đặc biệt chói mắt. Ngoài ra, còn có vài vết hằn đỏ đang rỉ m/áu.

Tôi sững sờ. Dạng vết tích này, chỉ có thể là do bị siết cổ để lại. Ai đã nhẫn tâm làm thế với Tống Tây?

“Vẫn làm chị sợ rồi.” Giọng Tống Tây vốn luôn vui vẻ, lúc này lại có vẻ cô đơn khác thường. Mớ tóc vừa được thả lại nhanh chóng quấn lên lại.

Tôi dùng tay trái gạt tóc ra, ngón tay phải nhẹ nhàng lướt trên vết bầm, đ/au lòng hỏi: “Còn đ/au không?”

Cơ thể Tống Tây run lên một chút. Cô bé quay lại, cả người nhào vào lòng tôi.

Trời vốn đã lạnh, tóc cô bé lại còn đang nhỏ nước, khiến tôi lạnh run. Tôi đưa tay bóp một chút dầu gội đầu, nhẹ nhàng xoa bóp trên đỉnh đầu cô bé. Nước nóng xối xuống, chảy từ đỉnh đầu cô bé xuống n.g.ự.c tôi: “Quần áo ướt hết rồi, lát nữa chị ra ngoài, em tắm luôn đi, cẩn thận kẻo cảm lạnh!”

Tống Tây không nói gì, cũng không nhúc nhích, chỉ ôm ch/ặt lấy eo tôi. Tôi bất lực xoa đầu cô bé, cứ giữ nguyên tư thế đó mà gội đầu sạch sẽ cho cô bé.

“Xong rồi.”

Tống Tây ngẩng đầu: “Chị không tò mò về vết đỏ trên cổ em sao?”

Tôi đáp: “Không tò mò.”

“Tại sao?”

“Bởi vì chắc chắn đó không phải là một ký ức đẹp đẽ. Chị hy vọng em được vui vẻ.”

Mắt Tống Tây đỏ hoe như mắt thỏ: “Tại sao lại có người như chị?” Cô bé trợn mắt nhìn tôi: “Tại sao chị không xuất hiện sớm hơn?” Nói rồi, cô bé gi/ận dỗi chạy ra khỏi phòng tắm.

Khi tôi bước ra, nhìn thấy dì Tống, dì ấy dịu dàng đưa cho tôi một bộ quần áo: “Thay vào đi.”

Lần này tôi không từ chối. Khi một người được bao bọc trong thiện ý, họ sẽ vô thức trở nên dễ tính và mềm yếu hơn. Tôi nghĩ hiện tại tôi đang như vậy, không còn gánh nặng tâm lý như lúc mới đến nữa.

“Giá mà bạn học của Tây Tây cũng có thể giống như con thì tốt biết mấy.” Giọng dì ấy rất khẽ, khẽ đến mức không biết dì ấy đang nói với tôi hay nói với chính mình.

Tôi muốn nói gì đó, nhưng lại bị tiếng hệ thống đột ngột vang lên c/ắt ngang.

"Chúc mừng nhận được vật phẩm ẩn: Tình bạn của hai mẹ con Tống Lệ Bình."

"Tình bạn của lệ q/uỷ cấp cao là thứ hiếm có khó tìm, thật là may mắn đến mức đáng gh/ét mà~!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm