Tôi xuống giường, âm thầm kích hoạt vòng Trừ Linh, sau đó nhìn qua mắt mèo.

[Cảnh báo cấp độ cao ở phía trước!]

[Là q/uỷ Ăn X/á/c, để x/á/c c.h.ế.t trong phòng không vứt sẽ chiêu dụ cái thứ này. Thứ này không có n/ão, chỉ có bản năng nuốt chửng, lần này thú vị rồi!]

Q/uỷ Ăn X/á/c có hình th/ù cực kỳ kinh t/ởm. Toàn thân màu đen, không có tứ chi, một cái miệng rộng chiếm đến một phần hai cái đầu. Răng sắc bén vô cùng, có lẽ vừa ăn người xong, giờ đây cả miệng toàn là m.á.u đỏ tươi.

“Đây là con quái vật gì?” Tôi nghĩ thầm.

Tiếng va chạm càng lúc càng dữ dội, cánh cửa bắt đầu rung chuyển theo.

Trong phòng quá trống trải, không có gì để chặn cửa. Tôi liều lĩnh, trực tiếp vặn mở cửa phòng, sau đó nhanh chóng lùi ra phía sau cánh cửa.

Nhân lúc con quái vật đang gặm nhấm x/á/c ch*t, tôi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.

“Chị ơi!” Cửa phòng 403 đang mở, Tống Tây đứng ở ngưỡng cửa vui vẻ cười với tôi.

Vòng Trừ Linh lại hoàn toàn không có tác dụng với cô bé!

“Chị có cần em giúp chị giải quyết cái tên phiền phức này không?” Tống Tây dùng ngón tay quấn lọn tóc, nụ cười tinh quái: “Không nói gì tức là chị đồng ý rồi nhé.”

Trong khoảnh khắc, mái tóc đen dài b.ắ.n ra như những thanh ki/ếm bén nhọn, xuyên thủng cơ thể q/uỷ Ăn X/á/c rồi quấn ch/ặt lấy nó.

“Á!” Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Chỉ chưa đầy hai giây, q/uỷ Ăn X/á/c bị ngh/iền n/át thành một vũng bùn thịt.

“Đồ bẩn thỉu, làm bẩn hết tóc của em rồi.” Than thở xong, Tống Tây quay đầu lại, làm nũng với tôi: “Chị ơi, cái này chị phải chịu trách nhiệm đấy!”

Tôi cười thầm trong bụng. Rõ ràng biết cô bé là một con sói khoác da cừu, nhưng tôi vẫn thấy cô bé đáng yêu vô cùng.

“Chị giúp em gội đầu nhé?”

Mắt Tống Tây sáng long lanh: “Tuyệt vời!”

Trong phòng tắm, Tống Tây cúi đầu đứng yên, tôi giơ vòi hoa sen lên từ từ làm ướt tóc cô bé: “Vòng tóc quấn quanh cổ này, không gội à?” Trên cổ Tống Tây luôn được quấn kín bằng một vòng tóc, che phủ hoàn toàn phần da cổ.

“Em bỏ ra chị đừng sợ nhé?”

“Không sợ.”

Mớ tóc tản ra. Chỉ thấy trên chiếc cổ trắng nõn của cô gái có một vòng màu tím đỏ đặc biệt chói mắt. Ngoài ra, còn có vài vết hằn đỏ đang rỉ m/áu.

Tôi sững sờ. Dạng vết tích này, chỉ có thể là do bị siết cổ để lại. Ai đã nhẫn tâm làm thế với Tống Tây?

“Vẫn làm chị sợ rồi.” Giọng Tống Tây vốn luôn vui vẻ, lúc này lại có vẻ cô đơn khác thường. Mớ tóc vừa được thả lại nhanh chóng quấn lên lại.

Tôi dùng tay trái gạt tóc ra, ngón tay phải nhẹ nhàng lướt trên vết bầm, đ/au lòng hỏi: “Còn đ/au không?”

Cơ thể Tống Tây run lên một chút. Cô bé quay lại, cả người nhào vào lòng tôi.

Trời vốn đã lạnh, tóc cô bé lại còn đang nhỏ nước, khiến tôi lạnh run. Tôi đưa tay bóp một chút dầu gội đầu, nhẹ nhàng xoa bóp trên đỉnh đầu cô bé. Nước nóng xối xuống, chảy từ đỉnh đầu cô bé xuống n.g.ự.c tôi: “Quần áo ướt hết rồi, lát nữa chị ra ngoài, em tắm luôn đi, cẩn thận kẻo cảm lạnh!”

Tống Tây không nói gì, cũng không nhúc nhích, chỉ ôm ch/ặt lấy eo tôi. Tôi bất lực xoa đầu cô bé, cứ giữ nguyên tư thế đó mà gội đầu sạch sẽ cho cô bé.

“Xong rồi.”

Tống Tây ngẩng đầu: “Chị không tò mò về vết đỏ trên cổ em sao?”

Tôi đáp: “Không tò mò.”

“Tại sao?”

“Bởi vì chắc chắn đó không phải là một ký ức đẹp đẽ. Chị hy vọng em được vui vẻ.”

Mắt Tống Tây đỏ hoe như mắt thỏ: “Tại sao lại có người như chị?” Cô bé trợn mắt nhìn tôi: “Tại sao chị không xuất hiện sớm hơn?” Nói rồi, cô bé gi/ận dỗi chạy ra khỏi phòng tắm.

Khi tôi bước ra, nhìn thấy dì Tống, dì ấy dịu dàng đưa cho tôi một bộ quần áo: “Thay vào đi.”

Lần này tôi không từ chối. Khi một người được bao bọc trong thiện ý, họ sẽ vô thức trở nên dễ tính và mềm yếu hơn. Tôi nghĩ hiện tại tôi đang như vậy, không còn gánh nặng tâm lý như lúc mới đến nữa.

“Giá mà bạn học của Tây Tây cũng có thể giống như con thì tốt biết mấy.” Giọng dì ấy rất khẽ, khẽ đến mức không biết dì ấy đang nói với tôi hay nói với chính mình.

Tôi muốn nói gì đó, nhưng lại bị tiếng hệ thống đột ngột vang lên c/ắt ngang.

"Chúc mừng nhận được vật phẩm ẩn: Tình bạn của hai mẹ con Tống Lệ Bình."

"Tình bạn của lệ q/uỷ cấp cao là thứ hiếm có khó tìm, thật là may mắn đến mức đáng gh/ét mà~!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm