Một lúc lâu sau tôi mới phản ứng lại được: Tạ Cảnh Hành đã nhẹ nhàng hôn lên trán tôi. Tim tôi đ/ập thình thịch, tiếng nhịp đ/ập ấy còn ồn ào hơn cả đám đông ngoài kia gấp trăm lần.
Trong điện thoại có mười mấy cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của Tạ Cảnh Hành. Kể từ sau buổi liên hoan, tôi cố tình tránh mặt anh ta, trốn tránh suốt một tuần trời rồi.
Tôi ôm lấy đầu, tâm trí rối bời. Hình như tôi thích Tạ Cảnh Hành thật rồi. Cảm giác này thật phiền phức nhưng trái tim lại cứ đ/au thắt lại. Thích ai không thích, sao lại cứ phải là anh ta chứ? Đều tại Tạ Cảnh Hành cả, cứ làm mấy hành động khiến người ta hiểu lầm. Tại sao lại tốt với tôi như thế, rồi tại sao lại hôn tôi?
Nhưng nam chính và phản diện không thể nào ở bên nhau được, cuối cùng người chìm đắm chỉ có mình tôi thôi. Đúng là tự chuốc lấy khổ sở mà.
Tâm trạng tồi tệ kéo dài cho đến tận lúc bố mẹ tôi về nước. Ra sân bay đón máy bay, khi được mẹ ôm vào lòng, tâm trạng tôi mới khá lên một chút. Mẹ tôi nhìn thấu tâm can ngay: "Con trai, sao mặt mũi xị ra như cái bánh bao chiều thế kia, thất tình à?" Tôi không nói gì, coi như mặc nhận.
Mẹ tôi chẳng mảy may để tâm, xua xua tay: "Có gì đâu, chỉ cần con thay đối tượng đủ nhanh thì nỗi cô đơn không đuổi kịp con đâu. Đi, mẹ đưa con đi dự tiệc tối nay, mẹ nhắm rồi, nhị tiểu thư nhà họ Cố xinh lắm. Nếu con muốn đổi khẩu vị quen bạn trai thì thiếu gia nhà họ Thẩm cũng dễ thương lắm đó..."
Tôi toát mồ hôi hột, kháng nghị vô hiệu. Cuối cùng tôi chỉ có thể ngồi trước bàn trang điểm, để nhà tạo mẫu riêng của mẹ đ/è ra "tân trang" một trận. Cà vạt thắt ch/ặt đến mức tôi suýt nghẹt thở, nhưng mẹ tôi thì rất hài lòng. Bà kéo tôi xoay đi xoay lại, cảm thán: "Đúng là con trai mẹ sinh ra, con chính là tuyệt tác của Nữ Oa mà."
Tôi nới lỏng cà vạt, lơ đãng nhìn vào gương. Ừm, đúng là rất đẹp trai, ra dáng một quý công tử phong lưu phóng khoáng. Tôi vỗ vỗ mặt mình: Tống đại thiếu gia, tỉnh táo lại đi! Phản diện đẹp trai thế này, hà tất phải tr/eo c/ổ trên cái cây mang tên nam chính chứ?
Hiện trường bữa tiệc sang trọng đầy ánh đèn rực rỡ, tiếng ly tách chạm nhau lanh lảnh. Tôi gượng cười, cụng ly với thiếu gia nhà họ Thẩm trước mặt. Cậu ta có vẻ rất hứng thú với tôi, trong lúc trò chuyện cứ nhích lại gần. Tôi âm thầm lùi lại một bước.
Đối phương chẳng hề bận tâm, bí mật hạ thấp tông giọng: "Cậu biết không, hôm nay là nhà nào đứng ra tổ chức tiệc không?"
Chưa đợi tôi lắc đầu, cậu ta đã tự trả lời: "Là nhà họ Tạ... cái nhà họ Tạ đã thay m/áu toàn bộ từ năm năm trước ấy."
Nếu nói các gia tộc dự tiệc hôm nay đang ở tầng giữa của kim tự tháp, thì nhà họ Tạ chính là đỉnh tháp không thể lay chuyển trong chốn danh lợi đầy sóng gió này. Tôi nhất thời sững sờ. Tạ Cảnh Hành chính là con riêng của nhà họ Tạ. Sau này anh ta sẽ dùng th/ủ đo/ạn sắt đ/á để nắm quyền gia tộc, và cũng để trả th/ù tôi mà nuốt chửng nhà họ Tống.
Trong lòng dâng lên vị cay đắng, tôi ngửa đầu uống cạn ly rư/ợu. Lúc hơi men đã ngấm, thiếu gia họ Thẩm bỗng hưng phấn reo lên: "Nhìn kìa! Là tiểu Tạ tổng!"
Tôi mơ màng ngước mắt lên, nhìn thấy từ xa một bóng người đang được đám đông vây quanh. Người đó mặc bộ vest may thủ công cao cấp, vóc dáng vượt trội, khí chất phi phàm. Anh ta cầm ly rư/ợu, hơi nghiêng đầu, giao tiếp với những người xung quanh một cách điêu luyện. Mọi người tranh nhau vây quanh anh ta, khiến tôi nhất thời không nhìn rõ mặt. Nhưng tôi cảm thấy có gì đó rất quen thuộc. Như cảm nhận được ánh mắt của tôi, người đó quay đầu lại.
Xuyên qua đám người chìm đắm trong vàng son, anh ta xa xăm nhìn về phía tôi. Trong nháy mắt, tôi tỉnh cả rư/ợu, h/ồn vía như bay lên chín tầng mây. Tôi không kìm được mà thốt lên một câu ch/ửi thề: "Tạ Cảnh Hành! Cái tên tiểu Tạ tổng này, vậy mà lại là Tạ Cảnh Hành!"
Tôi tìm một cái cớ để chuồn khỏi sảnh tiệc, rồi trốn sau hòn non bộ trong vườn hoa. Đầu đ/au như búa bổ. Tôi thực sự không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa. Theo kịch bản, phải sau khi tốt nghiệp Tạ Cảnh Hành mới được nhận lại nhà họ Tạ, tại sao thời gian lại sớm hơn nhiều thế này?
Chờ đã, điều này chẳng phải có nghĩa là anh ta vẫn luôn che giấu thân phận sao? Suốt thời gian dạy kèm cho tôi, anh ta vốn chẳng phải là cậu sinh viên nghèo khó gì cả, mà là tiểu Tạ tổng cao cao tại thượng kia ư?
Nhưng nghĩ kỹ lại, từ khoảnh khắc tôi thức tỉnh, kịch bản đã đi chệch khỏi trục chính rồi. Kịch bản sụp đổ, ký ức bị mất, hình bóng mờ ảo trong mơ... Tôi ôm đầu, cảm giác như sắp suy sụp đến nơi. Một tiếng bước chân dồn dập truyền đến mỗi lúc một gần. Có người đến rồi. Tôi định trốn đi nhưng đã bị đối phương giữ ch/ặt cổ tay, dùng lực ép sát vào tường.
Bên tai vang lên giọng nói lạnh lùng như băng của Tạ Cảnh Hành: "Tống Dương, cậu trốn tôi, rốt cuộc định trốn đến bao giờ?"