Bách Tuế Bì Thi

Chương 5

20/04/2026 17:31

Đúng lúc tôi cùng Lâm Hạo và mẹ chồng thu xếp đồ đạc lên đường thì bà cô ở tầng dưới bất ngờ xông ra từ cầu thang.

Bà ta toát ra mùi hôi thối khủng khiếp, khác hẳn lần gặp trước.

Tôi định bước tới hỏi thăm thì bị Lâm Hạo kéo lại.

"Em đứng sau đừng cử động, da của em quý giá lắm, đừng để bị thương nữa."

Có vẻ hắn vẫn còn ám ảnh chuyện bà cô dùng chuỗi hạt đ/á/nh tôi lần trước.

Tôi vội vã lắc đầu, chưa kịp nói thì mẹ chồng đã chen ngang:

"Đúng thế, đúng thế, Hạo nói đúng đấy, con không được để bị thương nữa."

"Cái bà Đại sư vô dụng này, chẳng qua chỉ là đồ l/ừa đ/ảo."

Nói xong mẹ chồng không quên dùng đôi mắt tam giác như mắt chuột nhìn soi mói khắp người tôi.

Lâm Hạo nhún vai, bước thẳng tới trước mặt bà cô: "Mụ già ch*t ti/ệt, còn không cút xa ra tôi đ/á/nh ch*t bà giờ."

Ai ngờ bà cô dưới lầu như phát đi/ên, nhắm thẳng vào cánh tay Lâm Hạo cắn một miếng.

Cắn đ/ứt hẳn một miếng th!t lớn.

Lâm Hạo đỏ mặt tía tai, giơ chân đ/á túi bụi vào bà cô.

Bà ta bị đ/á/nh đến toàn thân m/áu me nhưng mắt vẫn dán ch/ặt vào tôi.

Nhân lúc Lâm Hạo sơ hở, bà lao tới đẩy tôi ngã nhào rồi lảo đảo bỏ chạy.

Khi tôi kịp phản ứng lại, mới phát hiện trong tay có thêm một mảnh giấy được gói kỹ.

Trong chùa khói hương nghi ngút, mẹ chồng thành kính quỳ trước tượng Phật.

Tôi đứng im quan sát xung quanh.

Đột nhiên, mẹ chồng quay người đưa cho tôi một nén hương: "Nào, bái một cái, cầu cho con và Hạo bình an hạnh phúc."

Bái xong, mẹ chồng lập tức nháy mắt với Lâm Hạo, hắng giọng hai cái.

"Hôm nay sương núi dày, chúng ta ở lại một đêm rồi mai về."

"Vâng ạ mẹ, con không có vấn đề gì." Tôi vội vàng đồng ý.

Mẹ chồng cười tươi rói, ánh mắt dán ch/ặt vào thân thể tôi.

Trong mắt tôi lóe lên một tia âm hiểm, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại nụ cười.

Quyết định ở lại khiến mẹ chồng càng tỏ ra ân cần.

Bà ta thậm chí còn dọn phòng, hỏi han tôi từng li từng tí.

Đêm khuya, tôi lén đến trước cửa phòng bà ta.

Ánh đèn le lói lọt qua khe cửa, tôi thấy bà ta đang nói chuyện điện thoại với giọng lạnh lùng: "Hôm nay là ngày cuối rồi, không được phép sai sót."

Lát sau, giọng Lâm Hạo vang lên: "Đại sư nói sao?"

Giọng mẹ chồng trở nên nịnh nọt, nũng nịu nằm trong lòng Lâm Hạo.

Lâm Hạo vốn định hôn bà một cái, nhưng nhìn thấy lớp da càng lúc càng nhăn nheo của bà, rốt cuộc cũng không hôn xuống nổi.

"Đại sư nói rồi, con vợ này của con là chí âm chi thể, không ra người không ra q/uỷ, ngay cả Đại sư cũng không nhìn ra nó là cái thứ gì."

"Nhưng Đại sư nói nếu luyện thành da x/á/c ch*t, chắc chắn sẽ là bảo vật trần gian."

"Lúc đó em không cần thay da nữa, hai ta có thể bên nhau mãi mãi. Em cũng không phải sống trong cái da g/ớm ghiếc này nữa."

Vừa nói bà ta vừa gi/ật giật lớp da chảy xệ, tay luồn vào trong áo Lâm Hạo.

Lâm Hạo lúc nãy còn chê bai giờ đã không kìm được, tắt đèn rồi lao vào hành sự.

Cảnh tượng kinh t/ởm đến mức tôi không thể nhìn tiếp.

Suýt nữa thì nôn thốc nôn tháo.

Quả nhiên đàn ông hễ tắt đèn là đều như nhau cả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm