Bạch Hồ Ác Độc Và Hắc Báo Câm

Chương 10

10/02/2026 12:04

Tôi dựa vào người Tịch Ảnh, lải nhải: "Thực ra em còn muốn nặn vịt con nữa cơ, loại nhỏ xíu ấy, nặn mấy con xếp hàng ngồi, dễ thương lắm."

"Nhưng không có dụng cụ nặn ra không đẹp..."

Tịch Ảnh nghe vậy, đăm chiêu suy nghĩ.

Chỉ là một chuyện nhỏ xen ngang, tôi cũng không để trong lòng.

Nhưng sáng hôm sau ngủ dậy ra ngoài, tôi phát hiện trên hàng rào thực sự xuất hiện thêm mấy chú vịt con trắng muốt.

Chúng ngoan ngoãn xếp thành một hàng, dưới ánh mặt trời lấp lánh ánh quang trong suốt, cứ như thể giây tiếp theo sẽ lạch bạch nhào vào trong nắng ấm vậy.

Cực kỳ đáng yêu.

-Kết-

[Ngoại truyện]

Tuyết tàn hóa thành dòng suối chảy trôi, sâu trong lòng đất mầm non cựa mình.

Mùa đông đã qua.

Vạn vật hồi sinh.

Trong ánh nắng sớm mờ ảo, Tịch Ảnh ôm người yêu trong lòng, ánh mắt dịu dàng.

Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp vùng eo bị sử dụng quá độ tối qua của Tuyết Yểu.

Chắc là mệt lử thật rồi, Tuyết Yểu vẫn chưa tỉnh.

Thấy thời gian cũng hòm hòm, Tịch Ảnh lúc này mới rón rén dậy chuẩn bị ra ngoài săn b/ắn.

Anh không quên nụ hôn chào buổi sáng mỗi ngày, trước khi ra cửa, anh bước chậm đến bên giường, cúi người định hôn cậu.

Tuyết Yểu đúng lúc tỉnh lại, đôi mắt ngái ngủ vừa khéo nhìn thấy gương mặt điển trai đang phóng đại dần của Tịch Ảnh, mất hai giây để phản ứng.

Sau đó cậu vươn tay quàng cổ đối phương kéo lại gần, thân mật hôn lên khóe môi nhau.

"Yểu Yểu, anh đi đây."

"Được, chú ý an toàn nhé."

Không lâu sau, bộ lạc bắt đầu cuộc bầu chọn thủ lĩnh nhiệm kỳ mới.

Thực ra Tịch Ảnh vốn không phải ứng cử viên, nhưng năng lực săn b/ắn của anh lại là đỉnh nhất. Cộng thêm sau khi kết khế với Tuyết Yểu, anh cũng nói chuyện được rồi, còn hòa đồng hơn không ít.

Lại thêm có một người bạn đời khéo tay hay làm, mang lại phúc lợi cho bộ lạc.

Thế là lại có không ít người đề cử anh.

Thấy vậy, một ứng cử viên sáng giá khác là Diễm Thần cũng tỏ vẻ rất vui khi thấy Tịch Ảnh tham gia tranh cử.

Tuy nhiên bản thân Tịch Ảnh lại chẳng mấy do dự mà từ chối luôn.

Hỏi đến nguyên do, anh nói rằng: "Sau này muốn dành nhiều thời gian hơn để ở bên người yêu, và con nhỏ."

Tuyết Yểu từ đầu đến cuối không đưa ra ý kiến, nghe anh nói vậy, trong tim như được ngâm trong mật ngọt.

Cuối cùng Diễm Thần tiếp nhận thành công, trở thành tân thủ lĩnh.

Hôm ấy khi Tuyết Yểu và Tịch Ảnh trở về nhà, tình cờ gặp Đại tế tư.

Cảm nhận được ánh nhìn trầm tĩnh, sâu xa từ phía trước, Tuyết Yểu vô thức dừng bước.

Cậu vừa dừng, Tịch Ảnh cũng dừng theo, rũ mắt quan tâm nhìn cậu.

Đại tế tư cất bước đi tới.

Mở lời như đang tán gẫu: "Sắp về nhà rồi sao?"

Thực ra Tuyết Yểu có hơi sợ ông ấy, dù sao đây cũng là vị liệu việc như thần thật sự.

Nghe ông hỏi vậy cậu căng thẳng mím môi, suy nghĩ lung tung xem có phải ông ấy nói bóng gió gì không.

Tịch Ảnh trả lời: "Vâng."

Cảm nhận được cảm xúc bất an của Tuyết Yểu, bàn tay đang nắm lấy cậu khẽ bóp nhẹ để trấn an.

"Ừm," Đại tế tư nở một nụ cười hiền hậu: "Trời không còn sớm nữa, về đi."

Khi Tuyết Yểu khẽ chớp hàng mi nhìn sang, ông ấy lại nói thêm hai câu.

Nhưng là cổ ngữ, Tuyết Yểu nghe không hiểu.

Đại tế tư đi rồi.

Hai người tiếp tục đi về, Tuyết Yểu liền hỏi: "Vừa nãy hai câu cuối cùng của Đại tế tư có nghĩa là gì thế?"

Tịch Ảnh nói: "Là 'cảm ơn', và còn 'em thuộc về nơi này'."

Trong lòng Tuyết Yểu chấn động.

Cuối năm, con non nhà Nguyệt Vũ chào đời.

Tuyết Yểu và Tịch Ảnh mang quà đến thăm bọn họ.

Sinh ra là một chú sư tử con, thú nhân giống đực.

Tuyết Yểu nhìn khuôn mặt nhỏ xíu trong tã lót, tim lập tức mềm nhũn.

Sau đó vô thức đặt tay lên vùng bụng phẳng lì chưa có phản ứng gì của mình.

Cậu cũng có con non rồi, sinh ra sẽ là cáo nhỏ hay báo nhỏ đây?

Năm sau, con của Tuyết Yểu và Tịch Ảnh cũng chào đời.

Là một bé cáo trắng Á thư.

Ca sinh của Tuyết Yểu rất thuận lợi, nhưng Tịch Ảnh vẫn không kiềm chế được mà cuống đến đỏ cả mắt.

Vừa vào cửa nhìn thấy Tuyết Yểu yếu ớt nằm trên giường, cả người anh chợt run lên.

Anh lao bổ tới, vì động tác quá vội vàng, đầu gối quỳ xuống đất phát ra tiếng "cốp" trầm đục rõ to.

Tuyết Yểu nhếch khóe môi, quay đầu nhìn anh: "Không cần hành đại lễ thế chứ?"

Tịch Ảnh nắm lấy tay cậu, hỏi dồn dập: "Yểu Yểu, em có đ/au không? Có khó chịu không? Xin lỗi, em chịu khổ rồi, anh, em có muốn ăn kẹo không?"

Tuyết Yểu đưa tay gãi gãi cằm anh, cười tươi rói: "Em không sao, đừng lo."

"Anh nhìn thấy con của chúng ta chưa? Đáng yêu lắm đó."

"Thấy rồi, rất đáng yêu. Yểu Yểu giỏi lắm."

Hai người lại nói chuyện vài câu.

Thấy Tuyết Yểu buồn ngủ, Tịch Ảnh giúp cậu ém góc chăn, vuốt ve tóc cậu: "Ngủ đi."

Lúc mơ màng sắp nhắm mắt.

Tuyết Yểu nhìn thấy tay phải Tịch Ảnh nắm lại thành quyền, gõ nhẹ ba cái lên vị trí thú văn bạch hồ nơi ng/ực trái.

—— Có nghĩa là mãi mãi yêu em.

Nhóc con lớn lên từng ngày.

Từ cục bột nhỏ xíu đã cao đến bắp chân người lớn.

Bé còn trở thành bạn tốt với sư tử con nhà Nguyệt Vũ, thường xuyên chơi cùng nhau.

"Tuyết Linh! Tuyết Linh!"

Cái đầu vàng rực kia lại xuất hiện trong tầm mắt Tuyết Yểu.

Thấy người đến, bảo bối nhỏ cũng lập tức dùng giọng sữa đáp lại: "Anh Diễm Diệu..."

Cảm giác như bé cưng nhà mình bị tên "tóc vàng" dụ dỗ bắt đi mất vậy.

Nhưng Tuyết Yểu nghĩ lại, tên tóc vàng này cũng tốt, bảo vệ bé cưng nhà cậu một cách m/ù quá/ng, có chuyện gì cũng luôn chắn trước mặt bé.

Tuyết Yểu cũng thấy nhẹ lòng.

Năm Tuyết Linh ba tuổi, Tuyết Yểu lại sinh hạ một bé báo đen, thú nhân giống đực.

Gia đình bốn người hạnh phúc viên mãn, hai nhóc con cũng dần khôn lớn.

So với Tuyết Linh hoạt bát hiếu động, tính cách Tịch Kiêu trầm ổn hơn.

Từ nhỏ đã theo thú phụ học săn b/ắn.

Mỗi lần Tuyết Yểu nhìn khuôn mặt như đúc từ một khuôn của hai cha con, đều phải cảm thán sao mà giống nhau quá.

Lại một mùa lễ tế thần Mặt Trăng hàng năm đến.

Mọi người vây quanh đống lửa, tụ tập vui vẻ bên nhau, vô cùng náo nhiệt.

Mấy đứa trẻ bao gồm cả Tuyết Linh và Tịch Kiêu đang nô đùa cách đó không xa.

Tuyết Yểu dựa vào người Tịch Ảnh, thỉnh thoảng cúi đầu ăn miếng thịt nướng anh đưa tới bên miệng, vừa thơm vừa mềm.

Muốn ăn gì chỉ cần động miệng, Tịch Ảnh nhất định sẽ nướng ngay cho cậu.

Lũ trẻ thỉnh thoảng chạy tới, nhét những món đồ chơi nhỏ thắng được lúc chơi game vào tay họ, rồi lại chạy đi chơi tiếp, vui không biết chán.

Lửa trại n/ổ tí tách, những tàn lửa đỏ rực nhảy múa.

Bên tai là tiếng trống, tiếng cười đùa, tiếng chúc phúc...

Cuối cùng đều tan vào trong làn gió đêm ấm áp.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc mã tránh ra, tôi chọn bạn cùng phòng

Chương 18
Sau khi tra xong điểm thi đại học, tôi hí hửng đi tìm Trần Cảnh bàn chuyện nguyện vọng. Cuối cùng chúng tôi cũng có thể chọc thủng lớp giấy mỏng cuối cùng, đăng ký chung một trường đại học. Nhưng khi gặp mặt, hắn lại khoác vai một cô gái, cười rạng rỡ: “Giới thiệu chút, đây là bạn gái tôi, Miểu Miểu. Cô ấy đồng ý cùng tôi đăng ký học chung một thành phố rồi!” “Anh em à, chuyến du lịch tốt nghiệp trước đó chắc tôi phải thất hẹn thôi, tôi phải đi Tây Tạng với Miểu Miểu.” “Cậu không để ý chứ?” Không khí như đông cứng lại, tôi sững người tại chỗ. Chúng tôi từng nắm tay, từng hôn nhau. Tôi vẫn luôn nghĩ giữa chúng tôi là sự ngầm hiểu không cần nói ra. Vậy mà giờ đây, hắn lại nói sẽ đăng ký học chung thành phố với người khác. Tôi cố gắng nở nụ cười: “Sao lại thế được? Chúc cậu chơi vui.” Từ đó về sau, tôi không bao giờ làm phiền hắn nữa. Khi điền nguyện vọng, tôi chọn ngôi trường xa Trần Cảnh nhất.
477
2 Nhật Ký Phơi Bày Chương 13
6 Vịnh Lưu Ly Chương 32

Mới cập nhật

Xem thêm