Tình Cờ Yêu Anh!

Chương 9

13/08/2024 16:10

09

"Hạt cơm rơi vào quần áo kìa."

Đang ăn cơm, Trần Dã bỗng nhiên nói câu này.

Tôi lập tức tỉnh táo lại, theo phản xạ tự nhiên liếc xuống, nhưng đâu thấy hạt cơm nào?

"Anh đùa thôi." Hắn nở một nụ cười không đâu, rồi gắp miếng thịt bò trong đĩa đưa cho tôi.

Tôi nhìn anh không nói nên lời: "Trẻ con."

Ngay sau đó, hắn còn bằng hành động khác cho tôi thấy, hắn thật sự còn trẻ con hơn nữa.

"Mở miệng." Trần Dã giơ miếng thức ăn lên sát miệng tôi, "Bạn trai đút cho em."

"Anh làm gì vậy?" Tôi trợn mắt, thì thầm cảnh báo, cố đẩy tay anh ra.

Nhưng mà, sức người này mạnh như vậy, tôi vẫn chẳng nhúc nhích nổi.

Tôi liếc nhìn xung quanh, may là ở góc nên không ai chú ý đến chuyện này.

Nghĩ thế nào, tôi cũng chỉ còn cách há miệng ăn, tôi tin chắc nếu không ăn, anh sẽ cứ như vậy mãi.

"Tập trung ăn cơm đi chứ, đừng có rơi vào mơ mộng suốt, cứ nghĩ lung tung hoài."

Hắn hiếm khi lại nghiêm túc nhìn tôi, tôi ho khan một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Rất nhanh đã đến thứ Sáu, do hôm sau là Lễ trưởng thành, trường học rút ngắn thời gian tự học buổi tối cho học sinh về sớm.

"Hôm nay anh có chút việc." Trần Dã lén lút từ đằng sau áp sát, xoa đầu tôi, "Phải làm phiền bạn gái đi một mình vậy."

Khó chịu quá, tóc đuôi ngựa của tôi đều bị rối tung lên.Tôi nhìn anh với vẻ bực bội.

"Ngày mai nhớ ăn mặc xinh đẹp nhé." Anh áp sát gần hơn, hơi thở phả vào bên tai tôi, "Mẹ anh sẽ đến xem con dâu!"

Tôi ngượng ngùng giơ tay đ/á/nh anh ta, anh khéo léo tránh né rồi chạy ra ngoài.

Không còn sự phá đám của anh ta, tốc độ làm việc của tôi trở nên nhanh hơn, về đến nhà còn sớm hơn dự kiến.

Vào giờ này, lẽ ra mẹ tôi về nhà rồi, nhưng thật kỳ lạ, nhà lại trống không.

Tôi vẫn chưa kịp nói với mẹ về buổi Lễ trưởng thành ngày mai.

Vì trong lòng đang bận tâm điều gì đó, giác quan của tôi cũng rất nhạy bén, đến khoảng tám, chín giờ tối, tôi mới nghe thấy tiếng động ở bên ngoài.

Cuối cùng mẹ cũng về đến nhà.

Tôi lại đi đi lại lại trong phòng, vài lần muốn ra ngoài nói cho mẹ biết về buổi Lễ trưởng thành ngày mai, nhưng rồi vẫn không đủ can đảm.

Thôi kệ, một mình cũng không sao.

Mặc dù đây là Lễ trưởng thành, nhưng học sinh vẫn phải đi học bình thường, cha mẹ sẽ đến sau 9 giờ và chính thức bắt đầu lúc 10 giờ.

Đứng giữa đám đông, nhìn xung quanh những bạn cùng lớp liên tục vẫy tay chào cha mẹ, trong lòng tôi thực sự cảm thấy khó chịu.

Tôi cúi đầu, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình.

"Giang Ng/u!" Bỗng nhiên, tôi nghe thấy ai đó gọi tên mình.

Ngước lên nhìn, Trần Dã đang đứng ở không xa vẫy tay với tôi.

Bên cạnh anh là mẹ anh, và... cả mẹ tôi?

Tôi sửng sốt, chân như bị đóng đinh tại chỗ, không thể di chuyển.

Cho tới khi mẹ bước lại gần tôi, tôi mới tỉnh ra.

"Mẹ...," nhìn người đang tiến lại gần, tôi cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng, "con xin lỗi, con không nên nói những lời đó với mẹ."

Vẻ mặt lạnh lùng của mẹ tôi hơi thay đổi, rồi từ từ nói: "Đã có người thay con xin lỗi rồi."

Tôi vô thức liếc nhìn phía sau bà, Trần Dã và mẹ anh ấy không biết lúc nào đã rời đi.

"Từ giờ con muốn làm gì thì cứ làm, mẹ sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện của con nữa." Mẹ tôi liếc qua, không nhìn tôi, "Về những chuyện trước đây, mẹ xin lỗi con."

Tôi biết mẹ tôi tính cách mạnh mẽ, điều này đã là sự nhượng bộ lớn nhất mà mẹ có thể làm.

"Mẹ." Mắt tôi rưng rưng, cuối cùng tôi cũng mỉm cười nhẹ nhõm, "Cảm ơn mẹ."

Tôi nắm lấy tay mẹ thật ch/ặt.

Người ta vẫn nói, một giọt m/áu đào hơn ao nước lã. Trên đời này, làm gì có cha mẹ nào mà không yêu thương con cái của mình.

"Chuyện giữa con và thằng nhóc kia... " Trên mặt mẹ tôi lộ ra vẻ khó xử, "Mẹ không phản đối, nhưng phải đợi đến sau khi thi cao khảo."

"Việc quan trọng nhất của các con bây giờ là nỗ lực hết mình, chiến đấu cho kỳ thi đại học."

Tôi sững người trong giây lát, ngạc nhiên trước sự thay đổi trong thái độ của mẹ tôi.

"Đây là lựa chọn tốt nhất cho con và cậu ta."

Trước đây, tôi không thể tưởng tượng được sẽ được nghe những lời như vậy từ miệng mẹ.

"Vâng ạ." Tôi nghẹn ngào, siết ch/ặt tay mẹ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ hư hỏng bỗng dưng ngoan ngoãn trở lại thế này?

Chương 6
Hứa Nam Châu kết hôn với tôi vì lợi ích. Nhưng cậu ta vốn đỏng đảnh lại còn chê tôi già, suốt ngày nghĩ đủ trò khiến tôi bực mình. Ngày nào cũng gọi cả chục cuộc điện thoại kiểm soát tôi, làm việc thì ngồi lên đùi quấy rối, thậm chí còn định vung tay quá trán khiến tôi phá sản. Một hôm đang ngồi hong tóc cho cậu, đột nhiên hắn bật dậy. Chẳng may đập đầu vào góc bàn. Tôi vừa định dỗ dành. Ai ngờ cậu ta luống cuống xin lỗi, còn nói: "Sau này em sẽ ngoan hơn, không làm phiền anh nữa." Tôi sững người, người vợ hư đốn của tôi sao tự nhiên biến thành hiền lành thế này? Mãi sau này khi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên, tôi mới vỡ lẽ. [Cứ tiếp tục làm loạn đi, nhân vật công chính làm sao chịu nổi tính khí thối tha này của cậu.] [Không sao, chẳng mấy chốc sẽ bị đá ra khỏi nhà thôi.] [Lúc đó nhân vật thụ chính thức của chúng ta mới lên ngôi, hí hí.] Trời đánh thánh vật những dòng bình luận này, làm người phải có lương tâm chứ!
Hiện đại
Boys Love
48
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện