Say vào hỏng việc

Chương 4

27/05/2026 09:49

Tôi chuyển đến nhà Giang Vũ. Nói chính x/ác hơn là bị anh ta nửa dỗ dành nửa lừa gạt đón về.

Anh ta nói tôi ở một mình không an toàn, thời kỳ mang th/ai rất đặc biệt, cần pheromone của bạn đời, nhỡ có chuyện gì xảy ra cũng không ai hay biết.

Tôi vốn định cứng miệng đôi câu, kết quả vừa đến cửa nhà đã ngửi thấy hàng xóm bên cạnh xào cá, thế là ôm thùng rác nôn khan mất 5 phút.

Giang Vũ đứng bên cạnh vỗ lưng cho tôi, đợi tôi dịu lại rồi gọi công ty chuyển nhà đến làm việc.

Tôi thì hèn nhát đứng xem.

Sau khi sống chung, tôi mới phát hiện Giang Vũ này hoàn toàn không phải phiên bản hồi trung học.

Hồi cấp 3 anh ta như một tảng băng, giờ tảng băng này đã tan một nửa, tuy vẻ ngoài vẫn lạnh lùng nhưng bên trong lại nóng hổi đến mức đ/áng s/ợ.

Anh ta sẽ nhớ rõ sáng ra tôi hay cáu gắt, nên đổi cà phê thành sữa ấm từ trước;

Sẽ tỉnh giấc ngay lập tức khi tôi bị chuột rút lúc nửa đêm, ngồi xổm bên giường xoa bóp chân cho tôi;

Sẽ mặt không cảm xúc nghiên c/ứu thực đơn dành cho bà bầu, thậm chí vì muốn tôi ăn thêm được vài miếng mà ép bản thân - người trước đây chưa từng bước vào bếp - trở thành một đầu bếp b/án chuyên.

Điều vô lý nhất là anh ta còn chuyển một phần công việc về làm từ xa, thực sự bắt đầu về nhà đúng giờ.

Chu Tự lần đầu đến nhà chúng tôi, đứng ở cửa nhìn thấy Giang Vũ đeo tạp dề nấu canh, kinh ngạc đến mức suýt nữa thì cúi đầu bái lạy tôi.

"Trì đại ca," cậu ấy lén kéo tôi sang một bên, "Đây đâu phải kẻ th/ù không đội trời chung, đây rõ ràng là kiểu ch*t cũng phải bám theo đấy."

Tôi: "..."

Tuy rất vô lý nhưng đúng là không thể phản bác.

Chỉ là sau khi sống chung, những vấn đề mới cũng dần xuất hiện.

Vấn đề lớn nhất là, tôi không thích nghi được.

Không phải không thích nghi với việc mang th/ai, mà là không thích nghi được với việc Giang Vũ quá tốt với tôi.

Tôi và anh ta đã quen với việc đối đầu gay gắt.

Trước kia gặp nhau không mỉa mai thì cũng châm chọc, giờ anh ta bỗng nhiên nâng niu tôi, tôi lại thấy hoang mang.

Có một tối, tôi từ phòng tắm bước ra, thấy anh ta đang ngồi ở phòng khách cúi đầu chọn kiểu dáng cho cũi trẻ em.

Ánh đèn vàng ấm áp rơi trên vai anh ta, sắc mặt anh ta nghiêm túc như thể đang ký một hợp đồng hàng trăm tỉ.

Tôi đứng ở cửa, nhìn rất lâu.

Giang Vũ ngẩng đầu: "Sao vậy?"

Tôi lắc đầu: "Không có gì."

Nhưng anh ta vẫn đặt máy tính bảng xuống, đi đến trước mặt tôi: "Lại suy nghĩ lung tung gì rồi?"

Tôi cứng đờ: "Ai suy nghĩ lung tung chứ."

"Mỗi lần chột dạ cậu đều không nhìn tôi." Anh ta nói.

Bị anh ta nói trúng tim đen, tôi dứt khoát buông xuôi: "Giang Vũ, cậu thực sự nghĩ kỹ rồi sao?"

Anh ta nhíu mày: "Chuyện gì?"

"Đứa bé, và tôi." Tôi nói nhỏ, "Bây giờ cậu thấy mới mẻ, thấy n/ợ nần, thấy nên có trách nhiệm, nhưng những cảm xúc này kéo dài được bao lâu? Ba tháng, nửa năm, một năm? Sau đó thì sao? Liệu có ngày nào đó cậu sẽ hối h/ận, hối h/ận vì bị một sự cố trói buộc không?"

Nói cho cùng, tôi vẫn sợ.

Sợ mọi thứ đến quá dễ dàng, nên cũng sẽ mất đi quá dễ dàng.

Giang Vũ lặng lẽ nhìn tôi rất lâu.

Sau đó anh ta vươn tay, kéo tôi vào lòng.

Mùi tuyết tùng nhè nhẹ bao phủ lấy tôi, mang theo độ ấm khiến tôi an tâm.

"Thẩm Trì," anh ta nói, "Có phải cậu vẫn luôn không biết, bản thân mình khó theo đuổi đến mức nào không?"

Tôi ngẩn người: "Cái gì?"

"Tôi thích cậu từ năm 17 tuổi, thích đến tận năm 27 tuổi mới lừa được cậu về nhà." Anh ta nói rất bình thản, nhưng tay lại ôm rất ch/ặt, "Cậu thấy tôi mưu cầu sự mới mẻ gì chứ?"

Cổ họng tôi nghẹn lại.

"Hơn nữa, không phải sự cố trói buộc tôi." Anh ta cúi đầu chạm vào trán tôi, giọng rất thấp, "Mà là tôi cầu còn không được."

Sống mũi tôi cay xè.

Có những người chính là như vậy.

Bình thường chẳng bao giờ nói lời tình cảm, một khi đã nói thì như nắm thóp được nơi mềm yếu nhất trong tim bạn, chỉ cần chạm nhẹ thôi là bạn sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Tôi vùi mặt vào vai anh ta, nói lí nhí: "Hồi cấp 3 cậu đáng gh/ét như thế, sao giờ lại biết dỗ dành người khác như vậy."

Giang Vũ cười: "Có lẽ là vì những năm qua chỉ nghiên c/ứu mỗi việc làm thế nào để dỗ dành cậu."

"Cút đi."

"Được." Anh ta nói, "Đợi khi nào cậu không ôm ch/ặt như thế nữa thì tôi sẽ cút."

Lúc này tôi mới phát hiện mình đã vươn tay ôm lấy eo anh ta, lập tức vừa x/ấu hổ vừa bực mình.

Giang Vũ lại như thể chiếm được món hời lớn, ý cười trong mắt đ/è mãi không xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
11 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm