17

Ánh trăng yếu ớt rọi vào đêm, ta cứng đờ nằm trên nền đất lạnh lẽo.

Thường ngày, hồ ly luôn ôm ta ngủ.

Nhưng giờ đây, bị nh/ốt ở nơi không rõ tung tích, ta chỉ còn biết hy vọng mơ hồ rằng hắn sẽ đến c/ứu mình.

Đang đắm chìm trong suy nghĩ hỗn độn, tiếng động ngoài cửa kéo ta về thực tại.

"Ngươi, tên đạo sĩ kia, đuổi theo ta cả trăm năm vẫn không buông tha?" Giọng Hắc Hồ sắc nhọn, đầy đe dọa.

"Yêu nghiệt! To gan dám gây chuyện trong hoàng cung, còn muốn h/ủy ho/ại đất nước của ta? Để mạng lại đây!" Tiếng nói nghiêm nghị, trầm vang – là giọng của vị đạo sĩ đó.

Ta chưa kịp mừng thầm, cánh cửa bật mở. Hắc Hồ lôi ta ra ngoài, đôi tay ta r/un r/ẩy vịn lấy khung cửa để đứng vững.

"Ấp Dung! Ngươi dám giăng bẫy ta? Nếu không mau ra đây, mạng của người ngươi yêu quý sẽ khó giữ." Ánh trăng nhạt nhòa soi rõ gương mặt nửa người nửa yêu của Hắc Hồ, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí, những móng vuốt sắc nhọn ghì ch/ặt cổ ta khiến hơi thở trở nên gấp gáp.

"Đừng động vào nàng." Một ánh sáng trắng lóa lên, ta rơi vào vòng tay ấm áp quen thuộc.

"Tạ Ý Hằng, đừng để nàng ta chạy thoát." Tiếng Hắc Hồ đầy gi/ận dữ, bóng dáng Thanh Hồ lao vào giao đấu với nàng.

"Diểu Diểu, nàng ổn không?" Ấp Dung tháo dây trói, ôm ch/ặt lấy ta.

"Không sao cả." Nhìn vào đôi mắt đầy nước của hắn, lòng ta dâng lên cảm giác ấm áp khó tả.

Ta đưa tay lau đi những giọt lệ trên má hắn, mọi tủi thân cũng vì thế tan biến.

Hắc Hồ trọng thương, gục ngã trên mặt đất, đôi mắt vẫn tràn ngập sát khí.

"Đời ta, sai lầm lớn nhất là tin tưởng các ngươi. Sớm biết thế, ta nên diệt sạch từ đầu."

"Ngươi có thể về với kiếp sau." Tạ Ý Hằng không chút do dự, ra đò/n kết liễu.

Đạo sĩ bước đến gần ta và Ấp Dung.

Ta lo lắng chắn trước mặt hắn, nhưng đạo sĩ chỉ nhẹ nhàng nói: "Đây là đuôi của ngươi."

Hắn ném một chiếc túi vải về phía chúng ta.

Ấp Dung bắt lấy, khẽ đáp: "Đa tạ."

Đạo sĩ vuốt râu, ánh mắt xa xăm: "Yêu và người vốn là bi kịch. Sớm từ bỏ, sẽ nhẹ lòng hơn."

"Không cần ngươi bận tâm. Dù sao cũng cảm ơn vì đã giúp đỡ." Ấp Dung cúi đầu, ôm ta thật ch/ặt.

18

Ấp Dung cõng ta về nhà, từng bước chân vững chãi trong màn đêm.

"Ấp Dung, lời Hắc Hồ nói là thật sao? Hoàng thượng bị b/ệnh à?"

"Không, kế hoạch của nàng ta thất bại. Th/uốc đó chỉ là một loại giúp tinh thần tỉnh táo."

"Vậy thì tốt."

Giọng hắn dịu dàng vang lên giữa đêm: "Ta đã tính toán tất cả. Chỉ có một điều sơ suất, để nàng chịu thiệt. Ta có thể không cần cái đuôi này, nhưng không thể mất nàng."

"Ta ổn mà."

Ta ngập ngừng, không nhịn được hỏi: "Ta thực sự là Tư Diểu sao?"

"Dù nàng là Dư Diểu Diểu hay Tư Diểu, nàng vẫn mãi là Diểu Diểu của ta. Về nhà, ta sẽ kể cho nàng mọi chuyện."

Lời nói chân thành ấy làm lòng ta dịu lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2