Ngôi làng ăn thịt người

Chương 15

01/10/2023 10:40

Tôi với Vương Dương nhìn nhau với ánh mắt không thể tin nổi.

Toàn thân tôi cứng đờ lạnh lẽo.

Vương Dương ngồi xuống quan sát kĩ càng.

"Là do người ch/ặt đ/ứt."

Tôi cũng ngồi xổm xuống.

Nhát d/ao trên cọc gỗ vô cùng ngay ngắn.

Màu sắc vết d/ao trông mới hơn màu sắc xung quanh.

Xem ra là mới ch/ặt không lâu.

"Có lẽ trưởng làng đã biết rồi."

Cả người tôi dường như bị rút đi hết sức lực.

Tất cả đồ ăn ngon và trò giải trí mà tôi mơ ước nãy giờ, giờ đây dường như đã ở bên kia cầu.

Cách tôi vừa gần vừa xa, khó mà chạm được.

Lẽ nào tôi sẽ phải kết thúc ở trong ngôi làng này sao?

Vương Dương cũng mất đi sự ổn định lúc trước, cậu ấy ngồi phịch xuống đất.

Chỉ cúi đầu không nói câu gì.

Tôi thử mở điện thoại, nhưng nơi này lại chẳng có một chút tín hiệu nào.

Tôi như mất h/ồn ngồi bệt bên cạnh.

"Vương Dương, xem ra chúng ta không đi được rồi."

"Đêm qua tôi còn mơ thấy mình về nhà, cảm giác khi hôm nay chào tạm biệt với bọn họ giống như trong mơ vậy."

"Cậu nói xem, có phải phóng viên cậu nói trước kia cũng đã phát hiện ra bí mật của họ nên mới bị diệt khẩu hay không?"

Có lẽ là cảm thấy đã đến đường cùng nên bất giác tôi cũng trở nên lắm lời hơn.

Vừa sợ hãi, lại vừa cảm thấy không phải sợ hãi.

Giống như có loại cảm giác thư thái.

Vương Dương bên cạnh từ đầu đến cuối không trả lời tôi.

Cậu ấy trầm mặt, vẫn luôn cúi đầu.

Đột nhiên, cậu ấy đứng dậy kéo tay tôi.

Quay người lại về phía con đường ban nãy chúng tôi đi đến.

"Đi, quay lại."

Cả người tôi giống như bị gi/ật điện, không dám tin vào câu nói mà tai mình nghe được.

"Gì cơ? Quay lại?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiên hạ đồn ta khắc chồng, nhưng ta lại trở thành Hoàng hậu.

Chương 5
Tôi là gái sát phu nổi tiếng khắp mười làng tám xóm. Năm mười sáu tuổi, cha tôi bán tôi cho nhà họ Lưu cùng làng, cậu cả họ Lưu đột tử ngay trong đêm tân hôn. Cha tôi liền bán tôi sang nhà họ Trương làng bên, tiệc cưới đêm ấy, chú rể say rượu ngã xuống ao chết đuối. Danh tiếng sát phu của tôi ngày càng lan xa, chẳng ai dám cưới. Cha thấy tôi thành đồ bỏ đi, định đánh chết tôi để đem đi bán hôn. Mẹ tôi nghĩ ra kế, mướn người giả làm thầy bói phao tin tôi là gái thiên mệnh phú quý, đàn ông tầm thường phúc mỏng không gánh nổi. Lý Viên Ngoại trong trấn chỉ định tôi làm dâu, nửa năm sau khi tôi về nhà chồng, thương hội của ông ta bội thu bạc tỷ. Năm thứ hai sau hôn lễ, chồng tôi đỗ trạng nguyên, cả nhà hớn hở chuẩn bị dọn lên kinh thành. Chồng tôi bất ngờ ném cho tôi tờ thư hưu thư: "Phù Phù, ta có lỗi với nàng, nhưng công chúa đã để mắt tới ta, ta không dám đắc tội với công chúa." Tôi bị đuổi về nhà mẹ đẻ, trước khi đi, mẹ chồng thương tình lén đưa cho tôi một gói bạc. Đêm hôm ấy, thiên thạch từ trời giáng xuống nhà họ Lý, ông cụ nhà chồng cũ và chồng cũ đều chết tại chỗ, chỉ mẹ chồng may mắn thoát nạn. Bà lập tức chạy đến nhà tôi quỳ lạy: "Phù Phù, họ Lý có lỗi với con, mong con bỏ qua cho mẹ. Thằng con mẹ mê muội tự ý viết thư hưu thư, mẹ không xúi giục nó đâu!" Từ đó, tôi không còn là gái sát phu mười làng tám xóm, mà thành danh tiếng phú quý lừng lẫy khắp vùng. Chồng tôi chết hết người này đến người khác, nhưng kẻ đến cầu hôn vẫn nối đuôi nhau không dứt.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
6