Diễn Tâm

Chương 4

02/04/2026 19:55

Tôi chẳng nhớ nổi mình đã tháo chạy khỏi hội trường đó trong bộ dạng nhếch nhác ra sao.

Chỉ biết rằng ngay khoảnh khắc trốn được vào nhà vệ sinh, một cơn đ/au âm ỉ đã cứ thế bóp nghẹt lấy trái tim tôi.

Tôi tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, trượt dần xuống sàn nhà rồi khóc nấc lên một hồi lâu, sau đó mới lấy điện thoại ra gọi điện cho cô bạn thân Hồ Nguyệt.

"Cái gì, cậu nói Lâm Diễn có bạn gái rồi á?"

Tôi nhìn lớp trang điểm nhòe nhoẹt trong gương, khẽ cười gượng: "Bây giờ thì chưa, nhưng chắc cũng sắp rồi."

Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi khẽ thở dài: "Lạc Lạc à, người ta đã bước tiếp rồi, sao cậu cứ phải tự dằn vặt mình mãi thế?"

Thực ra sau khi chia tay Lâm Diễn, tôi thường xuyên lấy quán bar làm nhà, mượn rư/ợu giải sầu suốt năm suốt tháng.

Bạn bè cứ ngỡ tôi ham chơi, nhưng chỉ có tôi biết, tôi buộc phải dùng cồn để làm tê liệt bản thân, có như vậy thì mới không nhớ đến anh, không nhớ đến những đoạn ký ức cũ kỹ kia.

Rất nhiều lần tôi uống say bí tỉ đều là do Hồ Nguyệt "nhặt" về.

Cô ấy tức tối m/ắng mỏ tôi: "Bộ đàn ông trên đời này ch*t hết rồi hay sao? Đứa nào mà chẳng tốt hơn cái tên Lâm Diễn đó?"

Tôi gục đầu trên vai cô ấy, lầm bầm trong cơn say: "Không phải đâu... Nguyệt Nguyệt... Anh ấy tốt lắm, dịu dàng lại lương thiện. Anh ấy sẽ vì không c/ứu được bệ/nh nhân mà tự trách bản thân rất lâu. Hơn nữa, anh ấy..."

Tôi cứ lải nhải không ngừng về những điểm tốt của Lâm Diễn, để rồi đến cuối cùng, lại một lần nữa òa khóc nức nở.

"Nhưng anh ấy đối xử với mọi người tốt như thế, tại sao chỉ đối xử tệ bạc với mỗi mình tớ chứ?"

"Huhu... Nguyệt Nguyệt à... anh ấy không thích tớ, tớ phải làm sao đây? Anh ấy thực sự không hề thích tớ một chút nào cả..."

Tầm nhìn của tôi dần trở nên rõ ràng sau trận khóc nức nở.

Trước khi cúp máy, dường như Hồ Nguyệt có nói một câu: "Yên tâm đi, tối nay tớ nhất định sẽ giúp cậu gỡ gạc lại thể diện."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Mượn Âm Hậu Chương 5
11 Làm Kịch Chương 10
12 Trì Phong Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm