18

Có lẽ vì bị kích động, Giang Thần đã bật chế độ đi/ên cuồ/ng: trả th/ù Bùi Trạch.

Vài ngày sau, Giang Thần tố cáo với công ty rằng Bùi Trạch đã làm rò rỉ bí mật thương mại nội bộ.

Không biết anh ta dùng cách nào mà lại đưa ra được rành rành lịch sử trò chuyện giữa Bùi Trạch và nhân viên của công ty đối thủ, cùng với hồ sơ giao dịch một số tài liệu bảo mật.

Sau khi báo cáo với cấp trên xong, Giang Thần bước ra từ phòng họp, vẻ mặt đầy đắc ý đi đến trước bàn làm việc của Bùi Trạch.

"Bùi Trạch, cậu tiêu đời rồi."

Bùi Trạch không nói gì, chỉ lạnh nhạt liếc anh ta một cái.

Giang Thần cứ ngỡ rằng sẽ nhanh ch.óng được nhìn thấy cảnh Bùi Trạch cuốn gói ra đi. Thế nhưng đến buổi chiều, người bị phòng nhân sự và phòng pháp chế của công ty gọi đi lại chính là anh ta.

Ba tiếng sau, Giang Thần với sắc mặt xám ngoét quay trở lại chỗ ngồi.

Giang Thần đã bị sa thải.

Ngày hôm sau, công ty phát thông báo vạch trần sự thật rằng Giang Thần đã cố ý làm giả tài liệu, h/ãm h/ại đồng nghiệp, đồng thời chính anh ta mới là kẻ làm rò rỉ bí mật thương mại nội bộ của công ty.

"Cô có biết tại sao chuyện này lại nhanh ch.óng bị điều tra ra chân tướng như vậy không?"

Đồng nghiệp bên cạnh mang vẻ mặt hóng hớt ghé sát lại gần.

Tôi hơi ngơ ngác: "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Giang Thần làm giả chứng cứ h/ãm h/ại Bùi Trạch nhưng anh ta không hề biết rằng, Bùi Trạch thực chất là thái t.ử gia của công ty, trước nay luôn giấu giếm thân phận để rèn luyện.”

“Có vị thái t.ử gia nào lại đi tiết lộ bí mật thương mại của chính nhà mình chứ? Vì vậy, cấp trên nhanh ch.óng cử người đi điều tra. Th/ủ đo/ạn của Giang Thần quá thấp kém, nên lập tức bị vạch trần."

"Thế là anh ta tự tay c/ắt đ/ứt tiền đồ của chính mình. Thật là hả hê lòng người!"

Đồng nghiệp vỗ tay reo hò nhưng trong lòng tôi lại vô cùng chấn động.

Bùi Trạch... vậy mà lại là con trai của ông chủ lớn sao?

Ngay lập tức, tôi đi kiểm tra tên người đại diện pháp luật của công ty, quả nhiên... mang họ Bùi...

Trước đây, tôi chỉ thấy Bùi Trạch lạnh lùng xa cách, trông có vẻ luôn tạo khoảng cách với mọi người.

Nhưng không hiểu sao, trên người anh luôn toát ra một luồng khí thế mạnh mẽ.

Điều đó làm cho người ta vừa ngưỡng m/ộ lại vừa e sợ.

Hóa ra, sự ung dung lạnh lùng c.h.ế.t tiệt này lại bắt nguồn từ thân phận thái t.ử gia của anh.

19

Ngoài việc Giang Thần tự làm tự chịu nên bị sa thải, người cậu làm tổng giám đốc của Lâm Duyệt cũng bị giáng chức xuống làm trưởng phòng.

Còn Lâm Duyệt vốn dĩ chỉ là thực tập sinh, sau khi kết thúc kỳ thực tập, cô ta cũng không được nhận vào làm chính thức.

Không lâu sau khi Giang Thần bị sa thải, Lâm Duyệt cũng thu dọn đồ đạc rồi biến mất khỏi công ty.

Qua lời kể của người khác, tôi biết được rằng Lâm Duyệt và Giang Thần không hề đến với nhau.

Gia cảnh nhà Lâm Duyệt rất khá giả, cô ta cũng được coi là một cô chiêu đài các nhưng gia đình Giang Thần chỉ thuộc tầng lớp làm công ăn lương bình thường.

Nhà họ Lâm vốn dĩ không hề để mắt đến Giang Thần. Khi biết Lâm Duyệt cứ mãi nhung nhớ một gã đàn ông tay trắng, bố mẹ cô ta đã nhanh ch.óng ra mặt để dập tắt ý định đó.

Chắc chắn đây là lý do tại sao Giang Thần rõ ràng có qu/an h/ệ m/ập mờ với Lâm Duyệt, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không chịu buông tay tôi.

Bản thân Giang Thần hiểu rất rõ điều này.

Anh ta không thể làm kẻ bám váy người giàu, nên việc tìm một cô gái có kinh tế ổn định như tôi mới là lựa chọn tốt nhất.

Lúc trước khi dẫn anh ta về nhà, vì quá yêu thương tôi, bố mẹ tôi đã hứa rằng nếu chúng tôi kết hôn, họ sẽ bỏ tiền ra m/ua nhà tân hôn.

Như vậy, sau khi kết hôn, Giang Thần có thể nói là hoàn toàn không có áp lực kinh tế, chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng.

Nhưng đến cuối cùng, mọi thứ cũng chỉ như dã tràng xe cát, tự làm tự chịu.

20

Tôi và Bùi Trạch đã chính thức hẹn hò.

Nhưng chúng tôi chỉ lén lút qua lại.

Anh là thái t.ử gia, thân phận vô cùng đặc biệt.

Trước đây chuyện đó còn là bí mật nhưng nay đã bị công khai, nên hiển nhiên mỗi ngày đều có hàng trăm cặp mắt đổ dồn vào anh.

Tôi rất gh/ét cảm giác bị người khác chú ý, thế nên tôi không muốn công khai mối qu/an h/ệ này.

Bùi Trạch tôn trọng quyết định của tôi.

Ở công ty, hai chúng tôi vẫn duy trì mối qu/an h/ệ như trước kia, giả vờ như không thân thiết.

Những ân ái và ngọt ngào của thời kỳ cuồ/ng si, chúng tôi chỉ có thể bộc lộ khi đã về đến nhà.

Bùi Trạch đã chuyển chỗ ở, anh m/ua một căn hộ mới ở gần công ty để sống chung với tôi.

Một ngày nọ sau khi tăng ca trở về nhà, tôi phát hiện đèn trong nhà bật không lên.

"Bùi Trạch, anh có nhà không?" Tôi cất tiếng gọi, nhưng không có ai đáp lại.

Thế là tôi lấy điện thoại ra, định hỏi ban quản lý tòa nhà xem có phải đã cúp điện hay không. Nhưng ngay giây tiếp theo, có một người từ phía sau bước tới, ôm chầm lấy tôi.

Ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy, sự kinh ngạc trong tôi lập tức chuyển thành niềm vui sướng.

"Bùi Trạch, là anh đấy à? Sao đèn trong nhà lại không bật được thế? Cúp điện rồi sao?"

"Không phải. Là anh tắt đấy."

Bùi Trạch vừa ôm lấy eo tôi, vừa kéo tay tôi đặt lên n.g.ự.c anh.

Tôi cảm nhận được sự khác thường, nên vô thức lên tiếng hỏi: "Anh... đang làm gì vậy?"

"Bất ngờ dành cho em, em có thích không?"

Anh ghé sát lại gần, hơi thở nóng rực phả vào cổ tôi. Còn trong tay tôi lúc này đã nhiều thêm một sợi dây xích.

Chất liệu kim loại mang lại cảm giác lạnh lẽo nhưng cơ thể của Bùi Trạch lại nóng hầm hập.

Tôi chỉ khẽ kéo một cái, từ cổ họng Bùi Trạch liền bật ra một ti/ếng r/ên rỉ đầy thỏa mãn.

Trong bóng tối, mặt tôi đỏ bừng tới tận mang tai.

Trước đây tôi dường như từng nói với Bùi Trạch rằng, tôi muốn chơi trò chủ tớ với anh...

"Em thích."

"Thích đến phát đi/ên lên được."

Tôi vòng tay ôm lấy cổ Bùi Trạch, rồi chủ động hôn anh.

Sau một trận ân ái cuồ/ng nhiệt, Bùi Trạch ôm lấy tôi với vẻ mặt đầy thỏa mãn, hai chúng tôi cùng nằm trên giường.

Giọng nói của anh khàn khàn, nhưng lại gợi cảm đến lạ thường: "Lần sau đổi lại là em, em mặc cho anh xem nhé."

Tôi vuốt ve dấu vết đỏ ửng do chính mình c.ắ.n trên yết hầu của anh, cất tiếng hỏi: "Anh muốn xem kiểu nào?"

"Bộ nội y ren tối hôm đó, anh rất thích."

"Tuy nhiên, đổi sang màu khác thì sẽ càng tuyệt hơn."

"Anh thích màu gì?"

"Anh không muốn màu hồng, anh muốn màu đen."

"Được thôi."

[TOÀN VĂN HOÀN.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7