Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.
Anh khóc không thành tiếng, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt đầy mặt.
Trông còn đáng thương nữa kìa.
Tôi tay chân luống cuống: “Khóc cái gì đấy, em còn chưa khóc đây này?”
“Chỉ cần anh đưa ra lời giải thích thôi, có phải đòi mạng anh đâu, khóc cái gì?”
Tôi lóng ngóng lau nước mắt cho anh.
Phó Trình Bách đột ngột nắm lấy tay tôi, đặt lên môi, hôn từng cái một cách tỉ mỉ.
“Em biết là beta thì không lưu lại được mùi pheromone không?”
Tôi gật đầu, đương nhiên biết.
“Thế thì chuyện đó liên quan gì đến việc anh lắp camera với định vị?”
Phó Trình Bách không trả lời, chỉ hỏi lại: “Em có biết alpha cấp cao càng dễ thiếu cảm giác an toàn không?”
Cái này thì tôi không biết thật.
Nên là…
Khoan đã.
“Anh cài camera và định vị vì anh thiếu cảm giác an toàn?”
Phó Trình Bách gật đầu: “Anh từng kể với em về cha và ba anh chưa? Và cả tuổi thơ của anh?”
Tôi lắc đầu: “Chưa.”
Đừng nói là cha với ba của anh, ngay cả nhà chính họ Phó tôi còn hiếm khi bước chân vào.
Lúc có ghé vài lần, tôi có gặp cha của Phó Trình Bách.
Dù lớn tuổi rồi nhưng vẫn toát ra uy nghiêm của alpha, chỉ vài câu hỏi đơn giản thôi cũng khiến tôi thấy ngộp.
Sau này vì tôi không thích đám họ hàng ngạo mạn bên đó.
Họ cũng chẳng coi trọng một beta như tôi, nên tôi cũng chẳng việc gì phải tự chuốc khổ.
Thế là mỗi dịp lễ tết, tôi đều viện lý do để không đến.
Lâu dần, Phó Trình Bách tưởng tôi không thích nơi đông người, nên cũng ít về theo.
Về cha và ba anh, tôi chưa từng nghe nói.
Còn tuổi thơ anh, tôi cũng từng hỏi lại lúc kể chuyện mình, nhưng anh luôn né tránh.
Bây giờ anh muốn kể, tôi cũng thấy tò mò thật.
Phó Trình Bách cẩn thận móc lấy tay tôi: “Cha và ba anh đều là alpha.”
Câu đầu tiên đã khiến n/ão tôi quá tải.
Alpha và alpha… thì làm sao có con?
Tôi trừng mắt nhìn anh: “Không phải anh do ba anh sinh ra chứ?”
Phó Trình Bách nhìn tôi, đuôi mắt hơi đỏ, bật cười khẽ, nhéo nhẹ má tôi.
Tôi đỏ mặt quay mặt đi — cười cái kiểu này định quyến rũ ai chứ?
Ánh mắt hoảng hốt của tôi không qua được mắt anh, anh ôm tôi vào lòng.
“Thấy chưa, chồng của em là của em trọn vẹn.”
Tôi đỏ bừng cả mặt, đẩy anh ra: “Còn gọi chồng gì nữa, sắp là chồng cũ rồi đấy.”
Phó Trình Bách không chịu nổi hai chữ “chồng cũ”, sắc mặt lại trầm xuống, như bão sắp kéo tới.
Tôi nghiến răng: “Kể tiếp đi.”
Phó Trình Bách cắn nhẹ ngón tay tôi: “Anh là do ba anh — một alpha — sinh ra.”
Miệng tôi há to đến độ nhét vừa cả quả trứng: “Ý anh là… cha anh bắt ba anh phải sinh anh?”
“Ừ.”
Ngón tay anh mơn trớn môi tôi, trong mắt hiện rõ khát vọng quen thuộc.
Gia đình song A sao?
Không phải alpha không có buồng sinh à?
Thế sinh bằng cách nào?
Mổ à?
Có lẽ ánh mắt nghi ngờ của tôi quá rõ, nên Phó Trình Bách tiếp lời:
“Ba anh khi sinh anh suýt nữa mất mạng, nên cha anh rất gh/ét anh. Anh chính là điểm yếu mà cha dùng để trói buộc ba anh, để giữ ba bên cạnh. Nhưng không ngờ anh lại suýt gi*t ch*t ba.”
Cái gì?
Ai là điểm yếu? Trói buộc ai?
Lần đầu tiên tôi cảm thấy… tiếng Trung của mình không đủ dùng.
Phó Trình Bách nói tiếp: “Tiếc là anh vô dụng. Khi anh vừa tròn một tuổi, ba đã bỏ trốn khỏi buổi tiệc sinh nhật của anh.”
“Khoan đã.”
Biết ngắt lời người khác là không lịch sự, nhưng tôi thật sự không thể nhịn được.
“Tại sao ba anh lại bỏ trốn? Họ không yêu nhau sao?”
Lần này, đến Phó Trình Bách cũng ngạc nhiên: “Yêu nhau? Ba không yêu cha anh. Ba là vị hôn phu của bác cả, bị cha anh cư/ớp về thôi.”
Gia đình hào môn phức tạp quá, tôi muốn về quê trồng rau.
Tôi ngơ ngác bị Phó Trình Bách ôm ch/ặt vào lòng.
“Họ có yêu hay không anh không biết. Nhưng anh biết họ đều gắn định vị cho nhau, vì alpha luôn thiếu cảm giác an toàn.”
Trong giọng nói trầm thấp và nhẫn nại của anh, tôi dần hiểu ra nguyên nhân cái tính đi/ên rồ này của anh.
Di truyền!
Cha anh đã bệ/nh rồi, ba anh cũng không bình thường!
Cài định vị dưới da, báo cáo thời gian thực…
Không phải bị cư/ớp về sao? Sao lại phát sinh ham muốn chiếm hữu mạnh như vậy với kẻ bắt mình?
Cha anh lắp camera ở nhà, ba anh gắn định vị cho người yêu.
Giờ Phó Trình Bách thì gắn cả hai.
Tốt thì không học, toàn học hư.
Tôi nằm bất lực trong lòng Phó Trình Bách.
Nghĩ bụng, thật ra… cũng không hoàn toàn là lỗi của anh.
Chỉ là gia đình không dạy anh đúng đắn.
Tạo thành nỗi lệch lạc về giá trị sống.
Một hình ảnh lướt qua trong đầu tôi.
Cậu bé Phó Trình Bách mặc vest nhỏ, tội nghiệp gõ cửa phòng bị khóa ch/ặt, chẳng ai trả lời.
Cậu đành ôm gối ngồi co ro ngoài bậc thềm, nức nở khóc một mình.
Tim tôi bỗng mềm nhũn.
“Nhưng anh cũng không nên học theo cha mẹ mình, đúng không? Anh biết rõ là sai mà.”
Tôi cố gắng nhẹ nhàng khuyên bảo.
Phó Trình Bách hôn nhẹ lên má tôi: “Nhưng anh rất thiếu cảm giác an toàn. Anh không thể để lại mùi hương của mình trên người em, còn em mỗi lần về nhà, anh lại ngửi được mùi của rất nhiều người khác.”
Lần đầu tiên tôi chính diện cảm nhận được sự gh/en t/uông của anh.
Bởi vì lúc nói những lời đó, anh suýt chút nữa đã hút cạn má tôi luôn rồi.
“Cho nên… Bảo bối, đừng ly hôn, được không?”
Phó Trình Bách lúc này không còn vẻ tối tăm đ/áng s/ợ, như vị thần rời khỏi ngai vàng, đang c/ầu x/in người mình yêu thương.
Sự dè dặt của anh khiến người ta mềm lòng đến không đành lòng từ chối.
Tay tôi vốn đang lơ lửng, cuối cùng vẫn đặt lên lưng anh.
Với lực anh ôm tôi, tôi cũng siết ch/ặt lại.