Ánh Đèn Lồng Dưới Hoa

Chương 14

10/07/2025 21:13

Thời gian trôi qua, sức khỏe của cả hai bắt đầu suy yếu.

Những vết thương cũ từ chiến tranh, thường xuyên mệt mỏi, trong khi Lâm Hạo cũng gặp vấn đề với đôi mắt và đôi tay r/un r/ẩy.

Họ vẫn cố gắng duy trì thói quen hàng ngày: sáng ra vườn ngắm hoa, chiều ngồi dưới ánh đèn lồng đọc thơ, và đêm ôm nhau ngủ trong sự bình yên. Dân làng thường đến thăm, mang theo thức ăn và câu chuyện, giúp họ cảm thấy không cô đơn.

Một buổi tối mùa thu, khi trăng rằm sáng tỏ trên bầu trời, Lâm Hạo cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn bình thường. Cậu ngồi dưới ánh đèn lồng, tay cầm một cuốn sách cũ mà cha cậu để lại, đọc lại những dòng thơ quen thuộc.

Chu Viễn bước ra, mang theo một chiếc chăn mỏng, quấn quanh vai cậu.

"Đừng ngồi lâu quá, trời lạnh." Anh nói, giọng dịu dàng.

Lâm Hạo ngẩng lên, mỉm cười: "Em muốn đọc cho anh nghe lần cuối. Bài thơ này... nó nhắc em về ngày chúng ta gặp nhau."

Cậu đọc chậm rãi: "Dưới ánh trăng mờ, ta tìm nhau, qua khói lửa, tình không phai."

Chu Viễn ngồi xuống bên cạnh, ôm cậu vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi.

Đêm đó, cả hai ngủ thiếp đi dưới ánh đèn lồng.

Sáng hôm sau, Trương Đại và dân làng phát hiện họ vẫn ngồi đó, tay trong tay, với nụ cười thanh thản trên môi.

Họ đã ra đi cùng nhau, như cách họ đã sống, không rời xa, không bỏ lỡ. Chiếc đèn lồng vẫn ch/áy sáng, như một lời từ biệt dịu dàng.

Tin tức về sự ra đi của Lâm Hạo và Chu Viễn lan nhanh trong thung lũng. Dân làng tổ chức một lễ tưởng niệm đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa, đặt hai chiếc qu/an t/ài cạnh nhau dưới gốc cây hoa mẫu đơn. Họ ch/ôn cất họ tại đó, với chiếc đèn lồng được đặt trên m/ộ, như một lời hứa vĩnh cửu.

Mỗi năm, khi hoa mẫu đơn nở, dân làng đều đến thắp hương, kể lại câu chuyện về tình yêu vượt thời gian của hai người.

Một cậu trai trong làng, con trai của Trương Đại, thường ngồi bên m/ộ, đọc những bài thơ mà Lâm Hạo để lại.

Cậu viết thêm vào câu chuyện của họ, biến nó thành một truyền thuyết địa phương.

"Ánh đèn lồng không bao giờ tắt, vì nó là biểu tượng của tình yêu bất diệt giữa Lâm Hạo và Chu Viễn."

Thời gian trôi qua, chiến tranh trở thành quá khứ, và thung lũng Giang Nam phát triển thành một thị trấn nhỏ. Nhưng cây hoa mẫu đơn và chiếc đèn lồng trên m/ộ vẫn được gìn giữ, như một lời nhắc nhở về tình yêu đã vượt qua mọi thử thách.

Mỗi đêm, ánh sáng vàng nhạt từ đèn lồng dường như vẫn lung linh, như hai linh h/ồn vẫn ở đó, bên nhau mãi mãi.

Cuối cùng, câu chuyện về Lâm Hạo và Chu Viễn không chỉ là một tình yêu cá nhân, mà còn là biểu tượng của hy vọng và sự kiên trì trong thời đại hỗn lo/ạn.

Chiếc đèn lồng, qua bao năm tháng, đã trở thành ngọn lửa vĩnh cửu, soi sáng cho những ai tin vào tình yêu đích thực.

Dưới ánh trăng và hoa cỏ, họ đã tìm thấy nhau, và không gì có thể chia c/ắt họ -ngay cả cái ch*t.

END

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm