Hôm sau, trong lớp học.

Trước khi tiếng trống vào lớp vang lên, tôi lấy từ trong túi ra một que kem, ngậm vào miệng.

Môi tôi đỏ ửng lên vì lạnh.

Vừa ăn kem, tôi vừa lướt điện thoại một cách chán chường.

Nhưng tôi không hề hay biết, ở một góc lớp, có người đang dán mắt vào tôi bằng ánh nhìn ngày càng nóng bỏng.

Mẫn Sở Đình ngồi cách tôi ba hàng ghế phía sau.

Đôi mắt anh ta không rời khỏi tôi đang ăn kem, những ngón tay thon dài siết ch/ặt cây bút, vô thức vẽ ng/uệch ngoạc thứ gì đó lên vở.

Vài phút sau, tiếng chuông reo vang.

Mẫn Sở Đình gi/ật mình tỉnh táo.

Ánh mắt anh ta rơi xuống cuốn vở, lúc này mới phát hiện trang giấy trắng đã chi chít hai chữ lặp đi lặp lại:

"Muốn hôn,"

"Muốn hôn."

"Muốn hôn!"

...

Ngay lập tức, cây bút trong tay Mẫn Sở Đình g/ãy đôi.

Chẳng lẽ...

Anh ta lại...!

Anh ta rõ ràng là con trai mà.

Mẫn Sở Đình gập vở lại, nhưng sóng gió trong mắt càng lúc càng cuồn cuộn, mãi không thể ng/uôi ngoai.

Tôi - kẻ hoàn toàn vô tri - quay về ký túc xá.

Người đầy mồ hôi, tôi định đi tắm ngay.

Sau khi tắm xong, mặc quần áo chỉnh tề, tôi đi ngang qua chỗ ngồi của Mẫn Sở Đình.

Nhưng tôi cố ý giữ khoảng cách an toàn, nép sát vào lối đi.

May sao, Mẫn Sở Đình cúi đầu đọc sách suốt, hẳn là không để ý đến tôi.

Vừa định mở máy tính làm bài tập nhóm, giọng lạnh lùng của Mẫn Sở Đình vang lên: "Em xịt nước hoa gì thế?"

Tôi dựng cả tóc gáy.

Chẳng lẽ hôm nay tôi xịt chai Lục Thần nhiều quá khiến boss khó chịu?

Tôi vội giải thích: "Lục Thần ạ."

Mẫn Sở Đình im lặng.

Tôi tưởng chuyện nhỏ thế này đã qua, nào ngờ thấy anh ta khẽ hít một hơi.

Không khí ngập mùi nước hoa.

...

Bàn tay Mẫn Sở Đình siết ch/ặt.

Trước đây, anh ta luôn thấy mùi này thật khó chịu.

Nhưng giờ đây, anh ta lại cảm thấy... mùi hương này thơm ch*t đi được.

Anh ta thật sự sắp bị quyến rũ mất rồi!

Lúc này, trong đầu Mẫn Sở Đình chỉ còn một suy nghĩ duy nhất nhưng thật khó nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm