Hôm sau, trong lớp học.

Trước khi tiếng trống vào lớp vang lên, tôi lấy từ trong túi ra một que kem, ngậm vào miệng.

Môi tôi đỏ ửng lên vì lạnh.

Vừa ăn kem, tôi vừa lướt điện thoại một cách chán chường.

Nhưng tôi không hề hay biết, ở một góc lớp, có người đang dán mắt vào tôi bằng ánh nhìn ngày càng nóng bỏng.

Mẫn Sở Đình ngồi cách tôi ba hàng ghế phía sau.

Đôi mắt anh ta không rời khỏi tôi đang ăn kem, những ngón tay thon dài siết ch/ặt cây bút, vô thức vẽ nguệch ngoạc thứ gì đó lên vở.

Vài phút sau, tiếng chuông reo vang.

Mẫn Sở Đình gi/ật mình tỉnh táo.

Ánh mắt anh ta rơi xuống cuốn vở, lúc này mới phát hiện trang giấy trắng đã chi chít hai chữ lặp đi lặp lại:

"Muốn hôn,"

"Muốn hôn."

"Muốn hôn!"

...

Ngay lập tức, cây bút trong tay Mẫn Sở Đình g/ãy đôi.

Chẳng lẽ...

Anh ta lại...!

Anh ta rõ ràng là con trai mà.

Mẫn Sở Đình gập vở lại, nhưng sóng gió trong mắt càng lúc càng cuồn cuộn, mãi không thể nguôi ngoai.

Tôi - kẻ hoàn toàn vô tri - quay về ký túc xá.

Người đầy mồ hôi, tôi định đi tắm ngay.

Sau khi tắm xong, mặc quần áo chỉnh tề, tôi đi ngang qua chỗ ngồi của Mẫn Sở Đình.

Nhưng tôi cố ý giữ khoảng cách an toàn, nép sát vào lối đi.

May sao, Mẫn Sở Đình cúi đầu đọc sách suốt, hẳn là không để ý đến tôi.

Vừa định mở máy tính làm bài tập nhóm, giọng lạnh lùng của Mẫn Sở Đình vang lên: "Em xịt nước hoa gì thế?"

Tôi dựng cả tóc gáy.

Chẳng lẽ hôm nay tôi xịt chai Lục Thần nhiều quá khiến boss khó chịu?

Tôi vội giải thích: "Lục Thần ạ."

Mẫn Sở Đình im lặng.

Tôi tưởng chuyện nhỏ thế này đã qua, nào ngờ thấy anh ta khẽ hít một hơi.

Không khí ngập mùi nước hoa.

...

Bàn tay Mẫn Sở Đình siết ch/ặt.

Trước đây, anh ta luôn thấy mùi này thật khó chịu.

Nhưng giờ đây, anh ta lại cảm thấy... mùi hương này thơm ch*t đi được.

Anh ta thật sự sắp bị quyến rũ mất rồi!

Lúc này, trong đầu Mẫn Sở Đình chỉ còn một suy nghĩ duy nhất nhưng thật khó nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0