"Xin lỗi, tôi không muốn anh ấy biết những chuyện này."
Từ Dư Trình quả thực hết cách, vuốt mặt một cái rồi mới nói: "Chỉ cần cậu không đồng ý, tôi sẽ không tiết lộ b/ệnh tình cho họ biết."
"Cảm ơn anh."
Khi tôi rút kim truyền định đứng dậy rời đi, anh lại nắm ch/ặt lấy tay tôi.
"Ôn Yến, ly hôn với anh ta đi, để tôi chăm sóc cậu, tôi sẽ giúp cậu chữa b/ệnh...
"Cậu có biết tôi đã đợi cậu, rất rất nhiều năm rồi không?"
10
Ký ức về quãng thời gian cấp ba, quả thực tôi đã có chút phai mờ.
Ấn tượng sâu sắc nhất, cũng chỉ có bóng hình Lục Thời Dục bị người nhà đưa về vùng quê trải nghiệm cuộc sống, cả ngày lẽo đẽo theo sau tôi.
Cậu thiếu niên khi ấy, không hề kiêu ngạo lạnh lùng như bây giờ.
Kẻ xua đuổi người khác cự tuyệt ngàn dặm lại là chính tôi.
Sau khi cha mẹ ruột qu/a đ/ời trong một vụ t.a.i n.ạ.n năm tôi lên năm, tôi sống trong cô nhi viện và dần trở nên tự ti, nh.ạy cả.m, ít nói.
Mỗi một ngày trôi qua kể từ sau sinh nhật tròn năm tuổi, tôi luôn bị những người xung quanh c.h.ử.i rủa là quái vật, là b/ệnh nhân tự kỷ.
Tôi dần quen với việc im lặng và bị đồn đoán bằng á/c ý.
Nhưng năm lớp mười, Lục Thời Dục dọn đến ký túc xá của tôi lại không quen với điều đó.
Cậu ấy sẽ ra mặt phản kích lại những kẻ buông lời mỉa mai tôi, đ.á.n.h đuổi đám người hay b/ắt n/ạt.
Cậu ấy mượn cớ gi/ảm c/ân, gắp cho tôi thật nhiều thật nhiều đồ ăn, chia một nửa phần ăn sáng vốn dĩ có gấp đôi cho tôi.
Cậu ấy còn rất lắm lời, chẳng biết chán mà đi theo sau tôi, dành hẳn một năm trời để giúp tôi chịu mở miệng nói chuyện.
Khi tôi nói lời cảm ơn, cậu ấy cực kỳ sửng sốt: "Nhóc c/âm, cậu... cậu biết nói chuyện à?!"
Tôi mỉm cười đáp "Ừm".
Sau đó, ngày nào cậu ấy cũng tìm đủ mọi cách để tôi phải mở miệng.
Tôi cứ ngỡ mình thực sự đã trở thành một người bình thường, dần dần có dũng khí cất lời giãi bày.
Nhưng thế sự chẳng được như ý nguyện.
Trong khoảng thời gian ngày một chạm đến gần với cuộc sống hạnh phúc, nơi tôi làm thêm đã xảy ra một trận hỏa hoạn.
Đáng lẽ tôi đã phải bỏ mạng tại đó.
Là Lục Thời Dục bất chấp sự can ngăn của những người xung quanh mà lao vào c/ứu tôi.
Đi được nửa đường, cậu ấy bị một thanh gỗ rất to đ/ập trúng, còn tôi cũng bị sặc khói đ/ộc làm hỏng thanh quản, rồi ngất đi.
Khi tỉnh dậy trong b/ệnh viện, bác sĩ báo với tôi rằng Lục Thời Dục đã bị người của Lục gia đưa đi, chuyển thẳng tới một b/ệnh viện ở nước ngoài.
Tôi đã tiêu sạch số tiền trên người, nhưng cũng chẳng thể tìm được cậu ấy.
Mãi cho đến năm tôi tốt nghiệp đại học.
Ông cụ Lục đã đưa tôi về Lục gia, rồi tổ chức một bữa tiệc tối để tôi chọn ra vị Alpha mà mình ưng ý.
Cách biệt bảy năm gặp lại, chiếc ly đế cao trên tay tôi rơi vỡ tan tành.
Vậy mà Lục Thời Dục trong bộ âu phục giày da bóng lộn chỉ hờ hững nhìn lại, ánh mắt không gợn chút sóng.
Anh dường như, chẳng còn muốn nhận lại tôi nữa rồi.
11
"Xin lỗi, tôi thực sự không thể nhớ ra anh."
Tôi mang theo sự áy náy mà ra dấu tay với Từ Dư Trình, quả thực tôi không thể nhớ nổi mình đã quen biết anh ấy từ khi nào.
"Cũng phải thôi, ký ức của cậu khi nhớ lại quãng thời gian đó cũng giống như kẻ đã đ.á.n.h mất linh h/ồn vậy, sao cậu có thể để tâm đến người đã kề cạnh bên mình vào lúc đó được chứ?"
Anh ấy bật cười đầy tự trào, không hề nhắc lại chuyện quá khứ nữa.
Và cũng chẳng thể giữ chân một kẻ khăng khăng muốn rời đi như tôi.
Tôi không muốn ở lại b/ệnh viện chẳng phải vì chán gh/ét anh ấy, chỉ là tôi rất gh/ét mùi t.h.u.ố.c sát trùng, thứ mùi hương đó luôn khơi gợi lại những ký ức k/inh h/oàng về vụ t.a.i n.ạ.n xe năm năm tuổi và trận hỏa hoạn năm mười bảy tuổi.
Lấy t.h.u.ố.c xong xuôi trở về nhà, tôi liền nhìn thấy chiếc Bugatti của Lục Thời Dục đã vững chãi đỗ yên vị trong sân.
Và người cùng bước xuống xe với anh... lại là Sầm Mặc.
Cậu ta hướng ánh mắt đẫm lệ nhìn tôi, dáng vẻ trông vô cùng đáng thương.
Lục Thời Dục lấy thân mình chắn ngang trước mặt cậu ta: "Em ấy mới về nước, sẽ tạm trú ở đây một thời gian."
Tôi gật đầu, quay người chuẩn bị bước đi.
Nhưng Lục Thời Dục lại một lần nữa tóm ch/ặt lấy tôi, "Hồi chiều chú Triệu bảo cậu bị ốm, là cậu lừa tôi có phải không?"
Tôi siết ch/ặt tờ giấy xét nghiệm và túi t.h.u.ố.c trong tay.
Đây là những thứ mà Từ Dư Trình đã cất công chuẩn bị, cốt để cảnh báo tôi về tình trạng b/ệnh tình đang ngày một chuyển biến x/ấu.
Tôi không rút tay ra được để giải thích, điều này càng khiến sắc mặt Lục Thời Dục thêm phần u ám, anh cười khẩy một tiếng lạnh lẽo:
"Lần sau bớt giở mấy cái trò vặt vãnh này đi, nhạt nhẽo lắm."
Tôi ngoảnh mặt sang chỗ khác, gật đầu.