Tình Sâu Lời Nhạt

Chương 21

22/11/2024 15:59

21.

Các đồng nghiệp đều cảm thấy gần đây Cung Huy đã đổi tính.

Không chỉ cảm thấy mỗi ngày anh ấy đi làm không còn đen mặt nữa mà phúc lợi dành cho nhân viên cũng vô cùng tốt.

Buổi chiều có trà chiều, tăng ca còn có bữa ăn tăng ca.

Ngay cả trong ngày sinh nhật của mỗi nhân viên, Cung Huy cũng sẽ vô cùng quan tâm chăm sóc.

Nội dung nói x/ấu Cung Huy trong nhóm chat cũng thay đổi.

“Hôm nay tổng giám đốc cũng rất đẹp trai.”

“Lại một ngày bị khí chất đẹp trai của tổng giám đốc mê hoặc.”

“Có tổng giám đốc ân cần dịu dàng quan tâm chăm sóc như thế, tôi làm trâu làm ngựa cũng là vinh hạnh của tôi.”

“...”

Đồng nghiệp của tôi, lật mặt nhanh thật đấy.

Sinh nhật của tôi cũng sắp đến rồi.

À, có thể dùng thẻ của công ty m/ua bánh sinh nhật 500 tệ.

Tôi cứ tưởng sinh nhật của tôi cũng giống với sinh nhật đồng nghiệp, nhưng tôi không ngờ hôm đó vừa đến văn phòng thì tôi đã bị đồng nghiệp bịt mắt lại.

Họ đưa tôi vào một căn phòng, tháo bịt mắt ra cho tôi, nhưng mọi thứ đều tối đen.

Đúng lúc tôi đang thắc mắc thì một tia sáng chiếu về phía Cung Huy.

Anh ấy bước chậm rãi ra từ trong bóng tối.

"Thiển Thiển, họ đều nói hai người yêu nhau thì nhất định phải bắt đầu bằng một bó hoa và một lời tỏ tình chính thức.”

“Anh không biết em thích loại hoa nào nên anh m/ua hết hoa ở tiệm hoa.”

"Thiển Thiển, anh thích em, em có thể ở bên anh được không?"

Thật ra trải qua khoảng thời gian này, tôi cũng đã x/á/c định là mình thích Cung Huy.

Anh ấy là người chân thành, nhiệt huyết, chuyện gì cũng suy nghĩ cho tôi.

Ngoại trừ việc anh ấy không nói cho tôi biết thân phận của anh ấy ngay từ đầu ra thì anh ấy không có khuyết điểm nào khác, mà chính tôi là người nhặt anh ấy về nhà, còn ôm hôn anh ấy nữa.

Kết quả làm hại một chú rắn nhỏ còn chưa trải qua yêu đương ngày ngày phải động lòng.

Nhưng anh ấy đã sống mấy ngàn tuổi rồi, còn tôi sẽ già đi, sẽ x/ấu xí, liệu đến lúc đó thì anh ấy còn thích tôi không?

Đột nhiên tôi cảm thấy hơi buồn.

Lúc này, khao khát có được tình yêu và nỗi sợ mất đi không ngừng giằng x/é trong lòng tôi

Khi đèn bật sáng, Cung Huy đã vì tôi mà lấp đầy hoa cả căn phòng.

Đồng nghiệp hô vang: “Đồng ý với anh ấy đi, đồng ý với anh ấy đi.”

Nhưng càng nghĩ tôi càng buồn, càng buồn thì càng sợ hãi.

Tôi chỉ có thể chạy ra ngoài, có lẽ tôi nên tránh xa Cung Huy một chút.

Anh ấy còn có mấy vạn năm cuộc đời phía trước, mà tôi chỉ có gần trăm năm, chúng tôi vốn không nên gặp nhau.

Cung Huy nhìn thấy tôi chạy ra ngoài, anh ấy cũng luống cuống.

Anh ấy đuổi theo tôi ra ngoài, không quan tâm bất cứ thứ gì, kéo tôi đến thẳng văn phòng của anh ấy.

"Thiển Thiển, sao em không đồng ý với anh? Những ngày này, anh chắc chắn em cũng thích anh."

Tôi cố gắng vùng vẫy muốn đi, nhưng anh ấy không để tôi đi, anh ấy vòng tay ôm ch/ặt lấy tôi.

"Thiển Thiển, anh sẽ không để em đi trừ khi em cho anh biết lý do."

"Ngay cả khi em muốn từ chối anh, em cũng phải cho anh biết lý do, được chứ?"

Lần đầu tiên tôi bật khóc trước mặt Cung Huy.

“Cung Huy, anh đã mấy ngàn tuổi rồi, còn em chỉ mới 23, mấy chục năm sau, anh vẫn còn trẻ còn em thì già rồi.”

Không ngờ Cung Huy lại thản nhiên nói: "À, Thiển Thiển, anh còn tưởng có chuyện gì lớn chứ?”

"Anh đã đi tìm Kỳ Lân xin mấy giọt m/áu của Kỳ Lân rồi, kiếp này anh cũng sẽ giống em, một người bình thường, cũng sẽ già đi.”

"Hơn nữa có m/áu của Kỳ Lân thì chúng ta sẽ vĩnh kết đồng tâm, sau này đời đời kiếp kiếp anh cũng sẽ đến tìm em.”

"Tiểu xà bọn anh, cả đời chỉ nhận một cô gái làm bạn đời.”

Vừa nói, Cung Huy vừa mở bình sứ đổ ra hai giọt m/áu Kỳ Lân, hai giọt m/áu biến thành sợi chỉ đỏ trong không trung, trong nháy mắt tan vào lòng bàn tay của chúng tôi.

"Thiển Thiển, bây giờ em có thể đồng ý với anh được không?"

Tôi đồng ý với Cung Huy.

Nhưng anh ấy không hài lòng nên lại kéo tôi đến trước mặt đồng nghiệp rồi tỏ tình với tôi lần nữa.

Anh ấy nói: "Tiểu tiên xà bọn anh cũng rất có thể diện, em lại bỏ chạy trước mặt nhiều đồng nghiệp như thế, anh x/ấu hổ lắm đấy.”

Sau đó tôi hỏi các đồng nghiệp có cảm thấy tôi làm Cung Huy x/ấu hổ hay không, thì câu trả lời của các đồng nghiệp là:

"Anh ấy còn muốn thể diện à? Ở trước mặt cô chút tôn nghiêm anh ấy cũng không có.”

"Tôi đã thấy anh ấy thích cô từ lâu rồi, một ngày h/ận không thể gọi cô đến văn phòng 800 lần.”

"Đúng vậy đấy Chúc Thiển, có cô ở đây thì mặt mũi của tổng giám đốc tràn đầy nắng xuân, cô vừa ra ngoài là mặt mũi anh ấy đen kịt.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngược Sáng Mà Trưởng Thành

Chương 16
Khi biết nam chính đang tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự tiến cử bản thân. “Cái đó, hay là cậu cũng tài trợ cho tôi một chút đi? Tôi chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Bình luận chế giễu ùa đến: [Nam chính tài trợ nữ chính vì thích cô ấy, cô là cái thá gì?] [Cái gì của nữ chính thì nữ phụ cũng muốn cướp! Nhưng cướp không được, chỉ biết giả đáng thương!] [Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!] Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, phải thi đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi cứu được nữ chính khỏi bị trấn lột. Tôi phấn khích chạy đến khoe công với nam chính.
889
8 Kẻ Đáng Chết Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K