Giấc Mộng Dài

Chương 5

04/10/2024 17:05

05Ngự hoa viên hôm nay phủ tuyết trắng, những cành mai trơ trọi đứng sừng sững trong giá lạnh.Ninh Nghê mặc áo lông hồ ly, đầu đội đầy trang sức, lộng lẫy kiều diễm.Nghe nói nhan sắc của nàng ta từng vang danh khắp kinh thành, nhiều người đến cầu hôn, nhưng đáng tiếc hoàng đế triều trước sa đọa, Bắc Lương xâm lược, không đ/á/nh mà lùi, sẵn sàng c/ắt đất hiến thần, chấp nhận hòa thân.Ninh Nghê chỉ là một trong những người phải hi sinh.Ta và nàng ta chỉ chào hỏi nhau qua loa rồi định rời đi, Ninh Nghê cất tiếng: "Nương nương thực sự quên cố nhân rồi sao?"Ta hỏi: "Chúng ta từng gặp nhau ư?"Ninh Nghê cười nói: "Chỉ gặp một lần."Nàng ta cho người lui rồi nói: "Năm xưa chuyện hòa thân không thể thay đổi, trong lòng ta hướng về bệ hạ khi đó vẫn là thế tử, muốn t/ự s*t ở cửa Ngọc Môn. Chính nương nương đã gặp ta trong đêm, nguyện ý truyền thư cho bệ hạ, nhờ bệ hạ mang ta đi, ta ghi nhớ mãi."Nàng ta nhắc đến chuyện cũ, nhưng vẻ mặt lại hờ hững, như thể đang kể chuyện của ai khác."Thế tại sao ngươi vẫn…Lẽ nào bệ hạ không đi?"Nói xong ta đột nhiên nhận ra, Tiêu Cảnh là đối tượng ta phải chinh phục, chuyện hòa thân này ta không thúc đẩy đã là may, làm sao có thể chủ động giúp họ bỏ trốn được.Chẳng lẽ ta đã an ủi công chúa, nhưng lại không truyền thư, lừa nàng ta sao?Ninh Nghê trầm ngâm nói: "Viết xong thư, ta đã đ/ốt nó. Ngươi hỏi ta câu đầu tiên là liệu ta có thực sự nguyện ý bất chấp tất cả để rời đi không. Ta vốn định bỏ mạng, tự cho rằng mình đã sẵn sàng. Nhưng sau khi viết thư, ta nhận ra rằng, cái giá phải trả để rời đi quá lớn, ta sẽ không bao giờ thanh thản được. Hóa ra ch*t dễ, nhưng sống mới khó."Giờ ta hiểu ta đến đó để làm gì rồi.Ninh Nghê nói: "Trong cuộc đời này, có nhiều chuyện không thể làm gì khác hơn. Trước khi rời đi, ngươi an ủi ta rằng con đường phía trước còn dài."Ta nói: "Công chúa hiện tại đã có thể coi như mây tan trăng sáng."Ninh Nghê u sầu: "Đáng tiếc là, ta không thể như ngươi, quên đi quá khứ dễ dàng như thế."Ta có cảm giác lời nàng ta ẩn chứa ý tứ sâu xa, đang định hỏi thêm thì phía sau vang lên giọng của Tiêu Cảnh:"Ninh Nghê, nàng thân thể yếu đuối, sao lại đứng nơi đầu gió? Các ngươi chăm sóc chủ tử như thế à?"Ta hành lễ: "Là thần thiếp suy nghĩ không chu đáo."Ninh Nghê định nói gì đó, nhưng nhìn thấy sắc mặt không tốt của Tiêu Cảnh, các cung nữ vội vã tiến đến đỡ nàng ta rời đi.Tiêu Cảnh đỡ ta đứng dậy, không hài lòng nói: "Nàng nhận lỗi gì chứ."Ta đương nhiên là lo hắn nổi nóng, làm liên lụy đến người khác.Tiêu Cảnh nói: "Ta đưa nàng về.""Không cần."Thấy hắn không định trừng ph/ạt ai, ta xoay người bước đi.Tiêu Cảnh cười nhạt, như đang tự giễu bản thân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8